THƯ VIỆN TRỰC TUYẾN Tháp Canh
Tháp Canh
THƯ VIỆN TRỰC TUYẾN
Việt
  • KINH THÁNH
  • ẤN PHẨM
  • NHÓM HỌP
  • sbi1 Ê-xê-chi-ên 1:1-48:35
  • Ê-xê-chi-ên

Không có video nào cho phần được chọn.

Có lỗi trong việc tải video.

  • Ê-xê-chi-ên
  • Liên Hiệp Thánh Kinh Hội
Liên Hiệp Thánh Kinh Hội
Ê-xê-chi-ên

Ê-xê-chi-ên

1 Năm thứ ba mươi, ngày mồng năm tháng tư, khi ta đương ở giữa phu-tù, trên bờ sông Kê-ba, các từng trời mở ra, và ta xem những sự hiện-thấy của Đức Chúa Trời. 2 Ngày mồng năm tháng ấy,​—bấy giờ là năm thứ năm sau khi vua Giê-hô-gia-kin bị bắt làm phu-tù,​— 3 lời của Đức Giê-hô-va được phán riêng cho thầy tế-lễ Ê-xê-chi-ên, con trai Bu-xi, tại trong đất người Canh-đê, trên bờ sông Kê-ba. Ấy là tại đó mà tay Đức Giê-hô-va đặt trên người​...

4 Nầy, ta thấy có luồng gió bão đến từ phương bắc, một đám mây lớn bọc lửa giãi sáng khắp tư bề; từ giữa nó, thấy như loài kim bóng-nhoáng ra từ chính giữa lửa. 5 Từ giữa nó, thấy giống như bốn vật sống, hình-trạng như vầy: bộ giống người, 6 mỗi con có bốn mặt và bốn cánh. 7 Chân nó thẳng, bàn chân như bàn chân bò con đực; sáng-ngời như đồng bóng-nhoáng. 8 Dưới những cánh nó, bốn bên đều có tay người; bốn con có mặt và có cánh mình như sau nầy: 9 cánh tiếp-giáp nhau; khi đi, không xây lại, mỗi con cứ đi thẳng tới.

10 Còn như hình mặt nó, thì bốn con đều có mặt người; bốn con đều có mặt sư-tử ở bên hữu; bốn con đều có mặt bò ở bên tả; và bốn con đều có mặt chim ưng. 11 Những mặt và cánh phân-rẽ ra bởi trên cao; mỗi con có hai cánh giáp với nhau, và có hai cánh che thân mình.

12 Mỗi con đi thẳng tới: thần khiến đi đâu thì đi đó, không xây mình lại trong khi đi. 13 Hình-trạng của những vật sống ấy giống như hình-trạng than đỏ và đuốc lửa; lửa lên xuống giữa các vật sống ấy, lửa nhoáng sáng và có chớp từ nó phát ra. 14 Các vật sống ấy chạy đi và trở lại như hình-trạng chớp nhoáng.

15 Vả, đang khi ta ngắm-xem các vật sống ấy, nầy, trên đất có một cái bánh-xe ở kề bên các vật sống ấy, mỗi một trong bốn mặt đều có một bánh-xe. 16 Hình và kiểu những bánh-xe ấy giống như bích-ngọc; hết thảy bốn bánh đều giống nhau; hình và kiểu như là bánh-xe trong bánh-xe. 17 Khi đi tới, thì đều đi bốn phía mình: khi đi không phải xây lại. 18 Vòng bánh-xe cao và dễ sợ; và vòng bánh-xe của bốn con đều đầy những mắt. 19 Khi các vật sống đi, các bánh-xe cũng đi kề bên; các vật sống bị cất lên khỏi đất, các bánh-xe cũng bị cất lên như vậy. 20 Thần muốn đi đâu thì các vật sống đi đó; thần đi đó thì các bánh-xe cũng bị cất lên kề bên các vật sống; vì thần của vật sống đó ở trong các bánh-xe. 21 Khi các vật sống đi, chúng nó cũng đi; dừng, chúng nó cũng dừng; và khi các vật sống bị cất lên khỏi đất, thì các bánh-xe cũng bị cất lên kề bên, vì thần của vật sống ở trong các bánh-xe.

22 Ở trên đầu vật sống, thấy một vòng-khung, giống như thủy-tinh dễ sợ, giãi ra trên đầu chúng nó. 23 Dưới vòng-khung đó, các cánh nó sè thẳng ra, cái nầy đối với cái kia. Các vật ấy mỗi con có hai cánh che thân-thể mình ở bên nầy và bên kia. 24 Khi đi tới, ta nghe tiếng của những cánh chúng nó, như nước lớn ầm-ầm, như tiếng của Đấng Toàn-năng, tiếng om-sòm như tiếng một đạo-binh vậy. Khi dừng lại, thì xủ cánh xuống.

25 Lúc chúng nó dừng lại và xủ cánh xuống, thì từ nơi vòng-khung trên đầu có tiếng vang ra. 26 Bên trên vòng-khung giãi trên đầu các vật sống, có hình như cái ngai, trạng nó như là bích-ngọc; trên hình ngai ấy có hình như người ở trên nó. 27 Trong ngai và mọi nơi chung-quanh, ta cũng thấy như đồng bóng-nhoáng, giống lửa, từ trạng ngang lưng người ấy trở lên; và từ trạng ngang lưng trở xuống, ta thấy như lửa sáng hừng chung-quanh. 28 Ánh sáng thấy chung-quanh đó giống như ánh sáng của cái mống trong mây khi đương mưa. Ấy là tỏ ra hình-trạng của sự vinh-quang Đức Giê-hô-va. Ta thấy thì sấp mặt xuống, và nghe tiếng của một Đấng phán cùng ta.

2 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, chân ngươi hãy đứng, ta sẽ phán cùng ngươi. 2 Ngài vừa phán cùng ta như vậy, thì Thần vào trong ta, làm cho chân ta đứng lên, và ta nghe Đấng đã phán cùng ta.

3 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, ta sai ngươi đến cùng con-cái Y-sơ-ra-ên, đến các dân bạn-nghịch nổi loạn nghịch cùng ta; chúng nó và tổ-phụ mình đã phạm phép nghịch cùng ta cho đến chính ngày nay. 4 Ấy là con-cái dày mặt cứng lòng, ta sai ngươi đến cùng chúng nó. Khá nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va có phán như vậy!.. 5 Còn như chúng nó, hoặc nghe ngươi, hoặc chẳng khứng nghe,​—vì là nhà bạn-nghịch,​—ít nữa chúng nó cũng biết rằng ở giữa mình đã có một đấng tiên-tri.

6 Nhưng, hỡi con người, ngươi chớ sợ chúng nó, và chớ sợ lời chúng nó, dầu gai-gốc ở với ngươi, và ngươi ở giữa bọ-cạp mặc lòng. Phải, dầu chúng nó là nhà bạn-nghịch, ngươi cũng đừng sợ lời chúng nó, và đừng kinh-hãi mặt chúng nó. 7 Vậy, ngươi khá đem lời ta nói cùng chúng nó, dầu nghe, dầu chẳng khứng nghe; vì chúng nó rất là bạn-nghịch.

8 Nhưng, hỡi con người, hãy nghe điều ta phán cùng ngươi; chớ bạn-nghịch như nhà nổi loạn ấy; hãy mở miệng, ăn lấy vật ta ban cho.

9 Ta bèn xem, nầy, có một cái tay giơ đến ta, cầm một bản sách cuốn. 10 Bản ấy giở ra trước mặt ta, có chữ đã chép, cả trong và ngoài; ấy là những lời ca thương, than-thở, khốn-nạn đã chép vào đó.

3 Ngài bèn phán cùng ta rằng: Hỡi con người, hãy ăn vật ngươi thấy; hãy ăn cuốn nầy, rồi đi, và nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên.

2 Ta mở miệng ra, và Ngài khiến ta ăn cuốn ấy. 3 Ngài phán: Hỡi con người, hãy lấy cuốn ta cho ngươi mà khiến bụng ăn và làm đầy ruột. Vậy ta ăn lấy, thì trong miệng ngọt như mật.

4 Ngài lại phán: Hỡi con người, hãy đi, hãy đến cùng nhà Y-sơ-ra-ên, đem những lời ta thuật lại cho chúng nó. 5 Vả, ấy chẳng phải ta sai ngươi đến cùng dân nói tiếng mọi-rợ khó hiểu; bèn là đến cùng nhà Y-sơ-ra-ên. 6 Thật, chẳng phải ta sai ngươi đến cùng nhiều dân nói tiếng mọi-rợ khó hiểu, mà ngươi không thể hiểu lời chúng nó; nếu ta sai ngươi đến cùng chúng nó, chắc chúng nó sẽ nghe ngươi. 7 Nhưng nhà Y-sơ-ra-ên sẽ chẳng nghe ngươi, vì nó không muốn nghe ta; bởi chưng cả nhà Y-sơ-ra-ên đều cứng trán cứng lòng. 8 Nầy, ta làm cho mặt ngươi dạn nghịch cùng mặt chúng nó, trán ngươi cứng nghịch cùng trán chúng nó. 9 Ta làm cho trán ngươi cứng như kim-cương, cứng hơn đá lửa. Đừng sợ và đừng run-rẩy vì bộ mặt chúng nó, dầu chúng nó là nhà bạn-nghịch mặc lòng!

10 Đoạn, Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, hãy nhận vào lòng và nghe vào tai mọi lời ta sẽ phán cùng ngươi. 11 Hãy đi, đến cùng những kẻ bị đày, cùng các con-cái của dân ngươi. Khá nói cùng chúng nó, dầu chúng nó nghe, dầu chẳng khứng nghe, ngươi cũng nói với rằng: Chúa Giê-hô-va có phán như vậy.

12 Bấy giờ Thần cất ta lên, và ta nghe có tiếng ào-ào rất lớn ở đằng sau ta rằng: Đáng chúc phước cho sự vinh-hiển Đức Giê-hô-va từ nơi Ngài! 13 Ta cũng nghe tiếng cánh của các vật sống đập cái nầy với cái khác, tiếng của những bánh-xe kề các vật ấy, và tiếng ào-ào rất lớn. 14 Đoạn, Thần cất ta lên và đem ta đi; ta đi, lòng ta đầy sự cay-đắng nóng-nảy, tay Đức Giê-hô-va đặt trên ta cách mạnh-mẽ. 15 Ta bèn đi đến Tên-A-bíp cùng những kẻ bị đày ở trên bờ sông Kê-ba. Ta dừng lại nơi họ đương ở, và trú lại giữa họ bảy ngày, buồn-rầu lặng-lẽ.

16 Khỏi bảy ngày, có lời của Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy:

17 Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh-giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn-bảo chúng nó. 18 Khi ta nói với kẻ dữ rằng: Mầy chắc sẽ chết!​—nếu ngươi không răn-bảo nó, không nói với nó đặng khuyên nó từ-bỏ đường xấu để cứu mạng mình, thì người dữ đó sẽ chết trong tội-lỗi nó; nhưng ta sẽ đòi huyết nó nơi tay ngươi. 19 Trái lại, nếu ngươi răn-bảo kẻ dữ, mà nó không từ-bỏ sự dữ cùng đường xấu mình, thì nó sẽ chết trong tội-lỗi nó; còn ngươi, thì giải-cứu được linh-hồn mình. 20 Cũng một lẽ ấy, nếu người công-bình bỏ sự công-bình mà phạm tội, và ta đặt sự ngăn-trở trước mặt nó, thì nó sẽ chết. Thế thì, vì ngươi không răn-bảo người ấy, nên nó sẽ chết trong tội-lỗi nó, và không còn được ghi-nhớ những việc công-bình nó đã làm; nhưng ta sẽ đòi huyết nó nơi tay ngươi. 21 Trái lại, nếu ngươi răn-bảo người công-bình, khiến đừng phạm tội, mà thật ra nó không phạm tội, thì chắc nó sẽ sống, vì đã nghe lời răn-bảo; còn ngươi, thì giải-cứu được linh-hồn mình.

22 Tại đó, tay Đức Giê-hô-va ở trên ta, và Ngài phán cùng ta rằng: Hãy chờ dậy, đi trong nơi đồng-bằng, tại đó ta sẽ phán cùng ngươi. 23 Vậy ta chờ dậy và ra đi trong đồng-bằng. Nầy, sự vinh-hiển Đức Giê-hô-va đứng đó, như sự vinh-hiển ta đã thấy trên bờ sông Kê-ba. Ta bèn ngã sấp mặt xuống, 24 thì Thần vào trong ta, làm cho chân ta đứng lên. Đoạn, Ngài phán cùng ta, và bảo rằng:

Hãy đi, giam mình trong nhà ngươi. 25 Hỡi con người, nầy, người ta sẽ lấy dây trói ngươi, và ngươi không thể đi ra giữa chúng nó. 26 Ta sẽ khiến lưỡi ngươi dính với cuống-họng ngươi: ngươi sẽ câm, không quở-trách chúng nó được; vì chúng nó là nhà bạn-nghịch. 27 Nhưng khi ta phán cùng ngươi, ta sẽ mở miệng ngươi, và ngươi khá bảo chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ai nghe, hãy nghe; ai không nghe, thì đừng nghe! Vì chúng nó là nhà bạn-nghịch.

4 Hỡi con người, hãy lấy một tấm ngói, đặt nó trước mặt ngươi, và vẽ thành Giê-ru-sa-lem ở trên. 2 Ngươi khá vây-hãm nó; dựng đồn, đắp lũy nghịch cùng nó; đóng quân vây-bọc lấy, và đặt máy phá thành xung-quanh nghịch cùng nó. 3 Lại hãy lấy một chảo sắt, đặt nó làm cái tường sắt giữa ngươi và thành; rồi ngươi xây mặt lại cùng nó; nó sẽ bị vây, và ngươi sẽ vây nó. Đó sẽ là một điềm cho nhà Y-sơ-ra-ên.

4 Kế đó, ngươi khá nằm nghiêng mình bên tả, và để tội-lỗi nhà Y-sơ-ra-ên tại đó. Ngươi nằm như vậy bao nhiêu ngày, thì mang lấy tội-lỗi chúng nó cũng bấy nhiêu. 5 Vì ta đã định cho ngươi một số ngày bằng với số năm của tội-lỗi chúng nó, là ba trăm chín mươi ngày, ngươi sẽ mang lấy tội-lỗi nhà Y-sơ-ra-ên như vậy.

6 Vả lại, khi những ngày ấy đã mãn, ngươi khá nằm nghiêng mình bên hữu, và mang lấy tội-lỗi của nhà Giu-đa, trải bốn mươi ngày, ta định cho ngươi mỗi một ngày thay vì một năm. 7 Ngươi khá xây mặt và quay cánh tay trần về sự vây-hãm thành Giê-ru-sa-lem; ngươi khá nói tiên-tri nghịch cùng nó.

8 Nầy, ta dùng dây trói ngươi, và ngươi sẽ chẳng quay bên nầy bên kia, cho đến những ngày ngươi vây thành đã trọn.

9 Cũng hãy lấy lúa mì, mạch-nha, đậu, biển-đậu, kê, và đại-mạch, để vào một bình, dùng làm bánh cho mình; ngươi nằm nghiêng bao nhiêu ngày, thì ngươi sẽ ăn bánh ấy trong bấy nhiêu ngày, tức là ba trăm chín mươi ngày. 10 Đồ-ăn ngươi sẽ ăn, cứ mỗi ngày nặng hai mươi siếc-lơ; ngươi sẽ ăn theo thì-giờ.

11 Nước ngươi uống cũng sẽ lường, là một phần sáu hin; theo thì-giờ mà uống.

12 Ngươi sẽ ăn bánh ấy như bánh mạch-nha, mà phải dùng phân người nấu chín trước mắt chúng nó. 13 Đức Giê-hô-va lại phán: Ấy con-cái Y-sơ-ra-ên sẽ ăn bánh dơ-bẩn của chúng nó như vậy, trong các nước mà ta sẽ đuổi chúng nó đến.

14 Ta bèn nói: Ôi! hỡi Chúa Giê-hô-va, nầy, linh-hồn tôi chẳng hề bị ô-uế. Từ lúc còn nhỏ đến bây giờ, tôi chẳng hề ăn con vật đã chết tự-nhiên, hoặc bị thú-vật xé; và chẳng có thịt gớm-ghiếc nào đã vào trong miệng tôi.

15 Ngài đáp rằng: Ta cho phép ngươi lấy phân bò thay phân người; ngươi khá dùng nó mà hấp bánh. 16 Đoạn, Ngài lại phán: Hỡi con người, nầy, ta sẽ bẻ gậy bánh trong Giê-ru-sa-lem đi; chúng nó sẽ cân bánh mà ăn, và sợ-hãi, lường nước mà uống, và sửng-sờ. 17 Thế thì chúng nó thiếu bánh và nước, cùng nhau thất-kinh, và hao-mòn trong tội-lỗi mình.

5 Hỡi con người, còn như ngươi, hãy lấy một cái gươm bén như dao cạo râu, lấy mà đưa qua trên đầu và râu ngươi. Rồi dùng cân cân, và chia tóc. 2 Khi những ngày vây thành đã mãn, ngươi hãy đốt nó một phần ba tại giữa thành; rồi lấy một phần ba khác, dùng gươm mà đánh nó tại chung-quanh thành. Sau lại, hãy rắc tan một phần ba cuối-cùng ra trước gió, chính ta sẽ tuốt gươm theo sau.

3 Trong những cái còn lại, ngươi khá lấy một ít mà buộc vào vạt áo choàng mình; 4 còn những cái sau-rốt, hãy lấy một vài cái quăng trong lửa và đốt-cháy. Từ đó sẽ có lửa phát ra kịp đến cả nhà Y-sơ-ra-ên.

5 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Kìa là thành Giê-ru-sa-lem, ta đã đặt nó giữa các dân-tộc, và các nước bao xung-quanh nó. 6 Bởi nó bạn-nghịch luật-lệ ta, làm điều dữ hơn các dân-tộc, trái phép-tắc ta hơn các nước chung-quanh; vì chúng nó khinh-bỏ luật-lệ ta, và không bước theo phép-tắc ta.

7 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Tại các ngươi là rối-loạn hơn các dân-tộc chung-quanh, không bước theo phép-tắc ta, cũng không giữ luật-lệ ta; tại các ngươi cũng không làm theo luật-lệ của các dân-tộc chung-quanh mình, 8 vì cớ đó, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta, chính ta nghịch cùng ngươi; và ta sẽ làm sự đoán-phạt giữa ngươi cho các dân-tộc đều thấy. 9 Vì cớ mọi sự gớm-ghiếc của ngươi, ta sẽ làm giữa ngươi một sự mà trước kia ta chưa hề làm, sau nầy cũng không hề làm nữa.

10 Ở giữa ngươi, cha sẽ ăn thịt con, con sẽ ăn thịt cha. Ta sẽ làm sự đoán-phạt nghịch cùng ngươi; và mọi kẻ sót lại của ngươi, ta sẽ làm cho nó tan-lạc ra mọi gió.

11 Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, tại ngươi đã làm ô-uế nơi thánh ta bởi những sự xấu-hổ gớm-ghiếc, nên ta cũng chắc sẽ xây mắt chẳng tiếc ngươi. Mắt ta sẽ không dè-tiếc, ta sẽ không thương-xót. 12 Một phần ba trong ngươi sẽ chết dịch, sẽ bị cơn đói-kém làm tiêu-mòn ở giữa ngươi; một phần ba sẽ ngã dưới lưỡi gươm trong tứ-vi ngươi; còn một phần ba nữa, ta sẽ làm tan-lạc ra mọi gió, và lấy gươm đuổi theo nó. 13 Sự giận ta sẽ được trọn như vậy, và ta sẽ khiến cơn thạnh-nộ ta thôi nghịch cùng chúng nó, ta sẽ được yên-ủi; và khi ta làm trọn sự giận trên chúng nó rồi, thì chúng nó sẽ biết rằng ấy chính ta, Đức Giê-hô-va, đã nói trong sự sốt-sắng ta.

14 Vả lại, ta sẽ làm ngươi ra hoang-vu và cớ nhuốc-nha trong các nước chung-quanh ngươi, và trước mắt kẻ đi qua. 15 Vậy khi ta sẽ nổi giận xét-đoán ngươi, nhân sự thạnh-nộ trách-phạt ngươi, ngươi sẽ bị nhuốc-nha và chê-bai, làm gương và gở-lạ cho các nước chung-quanh ngươi. Chính ta là Đức Giê-hô-va phán như vậy!

16 Ta sẽ bắn trên chúng nó những tên độc của sự đói-kém làm cho chết, mà ta sẽ bắn để hủy-diệt các ngươi; ta sẽ thêm sự đói-kém trên các ngươi, và sẽ bẻ gậy bánh của các ngươi đi. 17 Ta sẽ giáng sự đói-kém cho các ngươi, và sai thú dữ đến làm cho ngươi cô-độc. Ôn-dịch và sự đổ máu sẽ trải qua giữa ngươi; ta lại sẽ sai gươm xuống trên ngươi nữa. Chính ta là Đức Giê-hô-va đã phán vậy!

6 Có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 2 Hỡi con người, hãy xây mặt về các núi của Y-sơ-ra-ên, và nói tiên-tri nghịch cùng nó, 3 rằng: Hỡi các núi của Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời của Chúa Giê-hô-va. Chúa Giê-hô-va phán cùng các núi, các đồi, hầm-hố, và nơi trũng như vầy: Nầy, ta, chính ta sẽ giá gươm trên các ngươi, và hủy-hoại các nơi cao của các ngươi. 4 Bàn-thờ các ngươi sẽ bị phá hoang, tượng mặt trời các ngươi sẽ bị bẻ gãy; ta sẽ ném bỏ những kẻ bị giết của các ngươi trước mặt thần-tượng các ngươi. 5 Ta sẽ đặt những xác chết con-cái Y-sơ-ra-ên ra trước mặt thần-tượng chúng nó, và rải hài-cốt các ngươi khắp chung-quanh bàn-thờ các ngươi. 6 Hễ nơi nào các ngươi ở, thì thành-ấp sẽ bị hủy-hoại, các nơi cao sẽ bị hoang-vu, đến nỗi bàn-thờ các ngươi bị hủy-hoại hoang-vu, thần-tượng bị đập bể và không còn nữa, tượng mặt trời nát ra từng mảnh, và mọi công-việc của các ngươi thành ra hư-không. 7 Những kẻ bị giết sẽ ngã xuống giữa các ngươi, các ngươi sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va!

8 Dầu vậy, khi các ngươi bị tan-lạc ra các nước, ta sẽ còn để dân sót lại, vì giữa các nước các ngươi sẽ có một vài người được thoát khỏi mũi gươm. 9 Những kẻ trong các ngươi được thoát ấy sẽ nhớ đến ta trong các nước mà chúng nó bị bắt đến, thể nào ta đã buồn-rầu trong lòng, vì lòng tà-dâm của chúng nó đã lìa-bỏ ta, và mắt chúng nó hành-dâm theo thần-tượng mình. Bấy giờ chúng nó tự oán-hận mình, vì cớ mọi sự dữ chúng nó đã làm bởi những việc gớm-ghiếc của mình. 10 Chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, và lời ta đã nói giáng tai-vạ cho chúng nó chẳng phải là lời hư-không vậy.

11 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy vỗ tay giậm chân mà rằng: Than ôi!​—vì mọi sự dữ đáng gớm của nhà Y-sơ-ra-ên; vì nó sẽ chết bởi gươm-dao, đói-kém, và ôn-dịch. 12 Kẻ nào xa sẽ chết bởi ôn-dịch. Kẻ nào gần sẽ ngã dưới lưỡi gươm. Kẻ nào sống sót, là kẻ bị vây, sẽ chết bởi đói-kém; đối với chúng nó, ta sẽ làm cho trọn sự giận của ta. 13 Khi những kẻ bị giết của chúng nó nằm giữa đám thần-tượng xung-quanh bàn-thờ, trên mỗi gò cao, trên mọi đỉnh núi, dưới mọi cây xanh và cây dẽ rậm, khắp những nơi chúng nó dâng hương thơm ngào-ngạt cho thần-tượng mình, bấy giờ các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. 14 Vậy ta sẽ dang tay nghịch cùng chúng nó, hễ nơi nào chúng nó ở, thì ta sẽ làm cho đất đó ra hoang-vu hủy-phá, từ đồng-vắng cho đến Đíp-lát. Thế thì chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

7 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, Chúa Giê-hô-va phán cùng đất Y-sơ-ra-ên như vầy: Sự cuối-rốt đây nầy! Sự cuối-rốt đã đến cho bốn góc đất! 3 Bây giờ, ấy là sự cuối-rốt cho ngươi. Ta sẽ xổ cơn giận ta trên ngươi, theo đường-lối ngươi mà đoán-xét ngươi, và khiến đổ lại trên ngươi những sự gớm-ghiếc. 4 Mắt ta chẳng đoái-tiếc ngươi; ta chẳng thương-xót ngươi; nhưng ta sẽ giáng đường-lối ngươi trên ngươi, và những sự gớm-ghiếc sẽ ở giữa ngươi. Các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

5 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Tai-vạ, tai-vạ có một; nầy, nó đến! 6 Kỳ cuối-cùng đến, kỳ cuối-cùng nầy đến; nó tỉnh-thức mà nghịch cùng ngươi, kìa, nó đến kia! 7 Hỡi dân trong đất, sự bại-hoại định cho ngươi đã đến; kỳ đã đến, ngày gần rồi, là ngày có tiếng ồn-ào, không còn tiếng reo-mừng trên các núi.

8 Nay ta hầu kíp đổ sự thạnh-nộ ta trên ngươi, và làm cho trọn sự giận ta nghịch cùng ngươi; ta sẽ đoán-xét ngươi theo cách ngươi ăn-ở, và khiến đổ lại trên ngươi những sự gớm-ghiếc ngươi. 9 Mắt ta chẳng đoái-tiếc ngươi, ta chẳng thương-xót ngươi đâu. Ta sẽ tùy theo đường-lối ngươi báo-trả ngươi, sự gớm-ghiếc ngươi sẽ ở giữa ngươi. Các ngươi sẽ biết rằng chính ta, Đức Giê-hô-va, là Đấng đánh-phạt.

10 Nầy, ngày đây! Nầy, ngày đến! Sự bại-hoại định cho ngươi đã đến; gậy đã trổ bông, sự kiêu-căng đã nẩy nụ. 11 Sự cường-bạo đã dấy lên làm gậy gian-ác; chúng nó sẽ chẳng còn chi hết, chẳng còn ai của đám đông chúng nó, chẳng còn gì của sự giàu-có chúng nó, chẳng còn sự sang-trọng giữa họ nữa. 12 Kỳ đến, ngày gần tới! Kẻ mua chớ vui, kẻ bán chớ buồn; vì có cơn giận trên cả đoàn dân nó. 13 Vì kẻ bán dầu còn sống, cũng không thể trở lại lấy của mình đã bán; vì sự hiện-thấy chỉ về cả đoàn dân nó, sẽ chẳng ai trở lại; và chẳng ai sẽ nhờ sự gian-ác đời mình mà bổ sức lại.

14 Kèn đã thổi, mọi sự đều sẵn-sàng rồi; nhưng chẳng ai ra trận, vì cơn giận ta ở trên cả đoàn dân nó. 15 Ở ngoài thì gươm-dao, ở trong thì ôn-dịch và đói-kém! Kẻ nào ở ngoài đồng sẽ chết bởi gươm-dao; kẻ nào ở trong thành, thì cơn đói-kém và ôn-dịch sẽ vồ-nuốt lấy. 16 Song những người nào được trốn sẽ thoát khỏi, và sẽ ở trên núi như bồ-câu ở đồng trũng, mọi người trong chúng nó than-vãn, ai nấy vì sự gian-ác mình. 17 Mọi tay đều mòn-mỏi, mọi đầu-gối đều yếu như nước! 18 Chúng nó sẽ thắt lưng bằng bao-gai, bị sự kinh-khiếp bao-bọc; mọi mặt đều hổ-thẹn, mọi đầu đều trọc-trọi.

19 Chúng nó sẽ quăng bạc mình ra ngoài đường-phố, vàng chúng nó sẽ ra như đồ ô-uế; hoặc vàng, hoặc bạc, cũng không thể cứu chúng nó nơi ngày cơn giận của Đức Giê-hô-va; không thể làm cho chúng nó no lòng, không thể làm cho chúng nó đầy ruột, vì ấy là đồ làm cho chúng nó sa vào tội-lỗi! 20 Những đồ trang-sức chúng nó đã làm cớ kiêu-ngạo cho mình; chúng nó dùng đồ ấy mà làm hình-tượng gớm-ghiếc và đồ đáng ghét. Vậy nên, ta đã làm cho đồ ấy ra như sự ô-uế cho chúng nó! 21 Ta sẽ phó những đồ ấy làm mồi cho tay dân ngoại, làm của-cướp cho kẻ dữ trong thế-gian; chúng nó sẽ làm ô-uế nó.

22 Ta sẽ xây mặt khỏi chúng nó, người ta sẽ làm dơ-nhớp nơi cấm của ta; những kẻ trộm-cướp sẽ vào đó và làm ô-uế.

23 Khá sắm-sửa xiềng-xích! Vì trong đất đầy những tội làm đổ máu, và trong thành đầy những sự tàn-bạo. 24 Ta sẽ đem những kẻ rất hung-ác trong các dân ngoại đến để choán lấy nhà chúng nó; ta sẽ làm cho sự kiêu-ngạo của kẻ mạnh tắt đi; các nơi thánh của nó sẽ bị ô-uế. 25 Sự hủy-diệt đến! Chúng nó sẽ tìm sự bình-an, nhưng tìm không được. 26 Tai-vạ chồng trên tai-vạ, tin dữ kế lấy tin dữ. Chúng nó sẽ tìm sự hiện-thấy nơi kẻ tiên-tri; nhưng luật-pháp lìa khỏi thầy tế-lễ, trí-mưu lìa khỏi các trưởng-lão. 27 Vua sẽ thương-khóc, quan-trưởng sẽ mặc lấy sự não, tay của dân trong đất đều run-rẩy. Ta sẽ đãi chúng nó theo cách chúng nó ăn-ở; chúng nó đáng thể nào thì ta xét-đoán cho thể ấy, chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

8 Năm thứ sáu, ngày mồng năm tháng sáu, khi ta đương ngồi trong nhà, và các trưởng-lão Giu-đa ngồi trước mặt ta, thì tay Chúa Giê-hô-va giáng trên ta. 2 Bấy giờ ta thấy, và nầy, có hình giống như hình-trạng lửa. Từ hình-trạng ngang lưng người ấy trở xuống, thì là lửa; còn từ lưng trở lên, thì như hình-trạng sáng-chói, tựa đồng bóng-nhoáng. 3 Người ấy giơ ra như hình cái tay, nắm lấy một lọn tóc trên đầu ta. Thần cất ta lên giữa quãng đất và trời, trong sự hiện-thấy của Đức Chúa Trời đem ta đến thành Giê-ru-sa-lem, nơi cửa vào sân trong, về phía bắc, là nơi có chỗ ngồi của hình-tượng sự ghen-tương làm cho nổi ghen. 4 Nầy, tại đó có sự vinh-hiển của Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên, như ta đã xem trong sự hiện-thấy tại đồng-bằng.

5 Ngài bèn phán cùng ta rằng: Hỡi con người, hãy ngước mắt về phía bắc. Vậy ta ngước mắt về phía bắc, và nầy, nơi phía bắc cửa bàn-thờ, chỗ lối vào, có hình-tượng của sự ghen-tương. 6 Ngài lại phán cùng ta rằng: Hỡi con người, ngươi có thấy sự những kẻ nầy làm, tức là những sự gớm-ghiếc lớn mà nhà Y-sơ-ra-ên đã phạm tại đây, đặng làm cho ta xa nơi thánh ta chăng? Song ngươi sẽ còn thấy sự gớm-ghiếc lớn khác nữa!

7 Đoạn, Ngài dắt ta đến cửa hành-lang; ta nhìn-xem, thấy một lỗ trong vách. 8 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, hãy xoi vách đi. Khi ta xoi vách xong, thì thấy có một cái cửa. 9 Ngài lại phán: Hãy vào xem những sự gian-ác đáng gớm mà chúng nó làm ra ở đây. 10 Vậy ta vào, xem thấy; và nầy, có mọi thứ hình-tượng côn-trùng và thú-vật gớm-ghiếc, mọi thần-tượng của nhà Y-sơ-ra-ên đã vẽ trên chung-quanh tường. 11 Trước mặt các thần-tượng ấy đứng bảy mươi trưởng-lão của nhà Y-sơ-ra-ên, giữa đám họ có Gia-a-xa-nia, con trai Sa-phan, mỗi người tay cầm lư-hương, khói thơm bay lên như ngút. 12 Ngài bèn phán: Hỡi con người, ngươi có thấy sự các trưởng-lão nhà Y-sơ-ra-ên mỗi người làm trong nơi tối-tăm, trong phòng vẽ hình-tượng của mình không? Vì chúng nó nói rằng: Đức Giê-hô-va không thấy chúng ta đâu; Đức Giê-hô-va đã lìa-bỏ đất nầy!

13 Ngài lại phán rằng: Ngươi sẽ còn thấy những sự gớm-ghiếc lớn khác nữa mà chúng nó làm! 14 Ngài dẫn ta đến lối vào cửa nhà Đức Giê-hô-va, cửa ấy về phía bắc; nầy, tại đó ta thấy những đàn-bà ngồi mà khóc Tham-mu.

15 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, thấy chưa? Ngươi sẽ còn thấy những sự gớm-ghiếc lớn hơn nữa! 16 Kế đó, Ngài đem ta vào hành-lang trong của nhà Đức Giê-hô-va; nầy, nơi lối vào đền-thờ Đức Giê-hô-va, giữa hiên-cửa và bàn-thờ, ta thấy có ước-chừng hai mươi lăm người sấp lưng về phía đền-thờ Đức Giê-hô-va và xây mặt về phía đông, hướng về phương đông mà thờ-lạy mặt trời.

17 Ngài bèn phán cùng ta rằng: Hỡi con người, thấy chưa? Nhà Giu-đa phạm những sự gớm-ghiếc mà nó phạm ở đây, há là sự nhỏ-mọn sao? vì nó làm cho tội-ác mình đầy-dẫy trong đất, và còn xây lại chọc giận ta. Nầy, chúng nó lấy nhánh cây để gần mũi mình! 18 Vậy nên ta cũng sẽ làm y theo cơn giận; mắt ta chẳng đoái-tiếc chúng nó, và ta không thương-xót đâu. Dầu chúng nó kêu-la om-sòm vang đến tai ta, ta chẳng thèm nghe chúng nó.

9 Ngài kêu lớn tiếng trong lỗ tai ta rằng: Khá khiến những kẻ cai-trị thành nầy hãy đến gần, ai nấy khá cầm khí-giới hủy-diệt trong tay mình.

2 Và nầy, có sáu người từ cửa trên về phía bắc mà đến, mỗi người cầm khí-giới giết-lát trong tay. Giữa bọn họ có một người mặc vải gai, lưng đeo sừng mực. Sáu người bước vào, đứng bên bàn-thờ bằng đồng.

3 Sự vinh-hiển của Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên bèn dấy lên khỏi chê-ru-bim, là nơi thường ngự, mà đến ngạch cửa nhà; Đức Giê-hô-va gọi người mặc vải gai, lưng đeo sừng mực 4 mà phán rằng: Hãy trải qua giữa thành, tức giữa Giê-ru-sa-lem, ghi dấu trên trán những người nào than-thở khóc-lóc về mọi sự gớm-ghiếc đã phạm giữa thành nầy.

5 Rồi Ngài phán cùng những người kia cách như cho tôi nghe rằng: Hãy qua trong thành đằng sau nó, và đánh; mắt ngươi chớ đoái-tiếc, và đừng thương-xót. 6 Nào già-cả, nào trai-trẻ, nào gái đồng-trinh, nào con-nít, đàn-bà, hãy giết hết; nhưng chớ lại gần một kẻ nào là kẻ đã có ghi dấu; và khá bắt đầu từ nơi thánh ta. Vậy các người ấy bắt đầu từ các người già-cả ở trước mặt nhà. 7 Ngài lại phán cùng họ rằng: Hãy làm ô-uế nhà, làm cho xác chết đầy-dẫy các hành-lang! Hãy ra! Họ bèn ra và đánh trong thành.

8 Trong khi họ đánh, thì ta ở lại một mình. Ta bèn ngã sấp mặt xuống và kêu lên rằng: Ôi! hỡi Chúa Giê-hô-va, Chúa hầu đổ cơn giận trên thành Giê-ru-sa-lem mà diệt hết thảy dân sót của Y-sơ-ra-ên, hay sao?

9 Ngài phán rằng: Sự gian-ác của nhà Y-sơ-ra-ên và của Giu-đa lớn quá lắm thay; đất đầy những máu, trong thành đầy sự trái phép; vì chúng nó nói rằng: Đức Giê-hô-va đã lìa-bỏ đất nầy, Đức Giê-hô-va chẳng thấy chi hết. 10 Về phần ta, mắt ta cũng chẳng đoái-tiếc chúng nó, và ta không thương-xót; ta sẽ làm cho đường-lối chúng nó đổ lại trên đầu chúng nó.

11 Nầy, người mặc vải gai, lưng đeo sừng mực, đến trình việc rằng: Tôi đã làm y như lời Ngài truyền.

10 Ta nhìn-xem, nầy, trên vòng-khung dang ra trên đầu các chê-ru-bim có vật gì như là đá bích-ngọc, hình-trạng như hình cái ngai. 2 Ngài bèn phán cùng người mặc vải gai rằng: Hãy vào trong các khoảng bánh-xe quay chóng ở dưới chê-ru-bim; khá từ giữa các chê-ru-bim lấy những than lửa đỏ bỏ đầy cả hai tay ngươi, rồi rải ra trên thành nầy. Người ấy vào nơi đó trước mặt ta.

3 Khi người vào, thì các chê-ru-bim đứng bên hữu nhà; mây đầy hành-lang trong. 4 Sự vinh-hiển của Đức Giê-hô-va bèn dấy lên từ chê-ru-bim, đứng nơi ngạch cửa nhà; nhà đầy mây, và hành-lang đầy sự chói-sáng của vinh-quang Đức Giê-hô-va. 5 Tiếng của những cánh chê-ru-bim vang ra đến hành-lang ngoài, giống như tiếng của Đức Chúa Trời Toàn-năng, khi Ngài phán.

6 Khi Đức Giê-hô-va đã truyền lịnh cho người mặc vải gai rằng: Hãy lấy lửa từ giữa khoảng các bánh-xe quay chóng, giữa các chê-ru-bim, thì người vào và đứng bên một bánh-xe. 7 Rồi một chê-ru-bim từ giữa các chê-ru-bim giơ tay ra đến lửa giữa các chê-ru-bim, và lấy lửa đem đặt vào tay người mặc vải gai; người nầy tiếp lấy rồi thì ra. 8 Vả, nơi dưới cánh các chê-ru-bim có tỏ ra hình một cái tay người.

9 Ta còn nhìn-xem, nầy, có bốn bánh-xe kề bên các chê-ru-bim, một bánh-xe kề một chê-ru-bim, và một bánh-xe khác kề một chê-ru-bim khác; hình-trạng những bánh-xe ấy giống như bích-ngọc. 10 Theo như hình-trạng các bánh-xe ấy, bốn cái có đồng một hình như một bánh-xe ở trong bánh-xe. 11 Khi chúng nó đi tới, đều đi bốn phía mình, khi đi chẳng xây lại; tùy theo cái đầu hướng về bên nào, thì chúng nó đi theo; khi đi chẳng xây lại. 12 Cả mình các chê-ru-bim, lưng, tay, cánh, bánh-xe, khắp chung-quanh đều đầy những mắt, tức các bánh-xe mà bốn chê-ru-bim ấy có. 13 Bấy giờ ta nghe gọi bánh-xe ấy là bánh-xe quay chóng.

14 Mỗi chê-ru-bim có bốn mặt: thứ nhứt là mặt chê-ru-bim; thứ nhì, mặt người; thứ ba, mặt sư-tử; thứ tư, mặt chim ưng.

15 Đoạn, các chê-ru-bim dấy lên: ấy là vật sống mà ta thấy trên bờ sông Kê-ba. 16 Khi các chê-ru-bim đi, thì các bánh-xe đi kề chúng nó; khi các chê-ru-bim sè cánh để dấy lên khỏi đất, thì các bánh-xe không quay khỏi bên chúng nó. 17 Khi các chê-ru-bim dừng lại, các bánh-xe cùng dừng lại; khi dấy lên, cùng dấy lên; vì thần của vật sống ấy ở trong các bánh-xe vậy.

18 Sự vinh-hiển Đức Giê-hô-va ra khỏi ngạch cửa nhà, và đứng trên các chê-ru-bim. 19 Các chê-ru-bim sè cánh dấy lên khỏi đất, mà ra trước mắt ta, và các bánh-xe ở kề nó; chúng nó dừng nơi lối vào cửa đông nhà Đức Giê-hô-va, và sự vinh-hiển của Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên ở trên chúng nó.

20 Ấy đó là vật sống mà ta thấy dưới Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, trên bờ sông Kê-ba, và ta biết nó là chê-ru-bim. 21 Mỗi chê-ru-bim có bốn mặt và bốn cánh; dưới cánh có hình như tay người. 22 Về phần hình-trạng của các mặt nó, ấy là những mặt mà ta thấy trên bờ sông Kê-ba, cả hình-trạng và chính mình chúng nó; và chúng nó đều đi thẳng tới trước.

11 Vả lại, Thần cất ta lên và đem đến cửa đông nhà Đức Giê-hô-va, là cửa ở về phía đông. Nầy, nơi lối vào cửa có hai mươi lăm người; giữa bọn đó, ta thấy có Gia-a-xa-nia con trai A-xua, và Phê-la-tia con trai Bê-na-gia, đều là quan-trưởng của dân. 2 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, đó là những người toan-tính sự gian-ác, bày-đặt mưu gian trong thành nầy. 3 Chúng nó nói rằng: Hiện nay chưa gần kỳ xây nhà! Thành nầy là nồi, chúng ta là thịt.

4 Vậy nên, hãy nói tiên-tri nghịch cùng chúng nó, hỡi con người, hãy nói tiên-tri đi!

5 Thần của Đức Giê-hô-va bèn đổ trên ta, và phán rằng: Hãy nói đi! Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên! các ngươi đã nói làm vậy; vì ta biết những sự nghĩ trong trí các ngươi. 6 Các ngươi đã giết rất nhiều người trong thành nầy, và làm đầy xác chết trong các đường-phố nó. 7 Cho nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Những kẻ bị giết mà các ngươi đã để ở giữa thành, ấy là thịt, mà thành là nồi; còn các ngươi sẽ bị đem ra khỏi giữa nó.

8 Các ngươi sợ gươm-dao; ta sẽ khiến gươm-dao đến trên các ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 9 Ta sẽ đem các ngươi ra khỏi giữa thành nầy, sẽ phó các ngươi trong tay dân ngoại, và làm sự đoán-phạt giữa các ngươi. 10 Các ngươi sẽ ngã bởi gươm; ta sẽ đoán-xét các ngươi trong bờ-cõi Y-sơ-ra-ên, các ngươi sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va. 11 Thành nầy sẽ chẳng làm nồi cho các ngươi, các ngươi sẽ chẳng làm thịt giữa nó; ta sẽ đoán-xét các ngươi trong bờ-cõi Y-sơ-ra-ên. 12 Bấy giờ các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, vì các ngươi đã không bước theo lề-luật ta, không giữ theo mạng-lịnh ta; nhưng đã làm theo mạng-lịnh các nước chung-quanh mình.

13 Vả, trong khi ta nói tiên-tri, thì Phê-la-tia, con trai Bê-na-gia, chết. Ta bèn ngã sấp mặt xuống và kêu lớn tiếng rằng: Ôi! Hỡi Chúa Giê-hô-va, Ngài hầu diệt hết dân sót của Y-sơ-ra-ên hay sao?

14 Có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta rằng: 15 Hỡi con người, dân-cư thành Giê-ru-sa-lem đã nói cùng anh em ngươi, chính anh em ngươi, là những kẻ bà-con ngươi, và cả nhà Y-sơ-ra-ên, hết cả mọi người, rằng: Hãy lìa xa Đức Giê-hô-va; đất nầy đã được ban cho chúng ta làm cơ-nghiệp. 16 Vậy nên, khá nói cùng chúng nó: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Phải, ta đã dời chúng nó nơi xa trong các dân-tộc, đã làm tan-tác chúng nó trong nhiều nước, ta còn sẽ tạm là nơi thánh cho chúng nó trong các nước chúng nó đi đến.

17 Vậy nên, hãy nói rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ nhóm các ngươi lại từ giữa các dân, sẽ thâu các ngươi từ những nước mà các ngươi đã bị tan-tác, và ta sẽ ban đất Y-sơ-ra-ên cho các ngươi. 18 Chúng nó sẽ đến đó, và sẽ trừ-bỏ mọi vật đáng ghét và mọi sự gớm-ghiếc của nó khỏi đó. 19 Ta sẽ ban cho chúng nó một lòng đồng nhau, phú thần mới trong các ngươi; bỏ lòng đá khỏi xác-thịt chúng nó, và sẽ cho chúng nó lòng thịt; 20 để chúng nó noi theo lề-luật ta, giữ và làm theo mạng-lịnh ta. Chúng nó sẽ làm dân ta, và ta làm Đức Chúa Trời chúng nó.

21 Nhưng, những kẻ để lòng bước theo sự ham-mê của vật đáng ghét và những sự gớm-ghiếc, thì ta sẽ làm cho đường-lối chúng nó đổ lại trên đầu chúng nó, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

22 Bấy giờ, các chê-ru-bim sè cánh lên, và có các bánh-xe ở bên nó; sự vinh-hiển của Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên cũng ở trên chúng nó. 23 Sự vinh-hiển của Đức Giê-hô-va dấy lên từ giữa thành, và đứng trên núi ở phía đông thành. 24 Thần cất ta lên, và trong sự hiện-thấy ta bị Thần của Đức Chúa Trời đem đi trong Canh-đê, đến nơi những kẻ phu-tù; sự hiện-thấy đã hiện ra cho ta bèn lên khỏi ta. 25 Bấy giờ ta thuật lại cho những kẻ phu-tù mọi sự mà Đức Giê-hô-va đã tỏ cho ta biết.

12 Có lời Đức Giê-hô-va lại phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, ngươi ở giữa nhà bạn-nghịch, chúng nó có mắt để thấy mà không thấy, có tai để nghe mà không nghe; vì ấy là nhà bạn-nghịch. 3 Vậy, hỡi con người, ngươi khá sửa-soạn đồ-vật dời đi, và dời đi giữa ban ngày cho chúng nó xem. Trước mắt chúng nó hãy từ nơi ngươi ở mà dời đi chỗ khác; chúng nó dầu là nhà bạn-nghịch có lẽ sẽ nghĩ lại chăng. 4 Ngươi khá đem đồ-vật mình như đồ-vật của kẻ dời đi, giữa ban ngày, trước mắt chúng nó; chính mình ngươi ra đi về buổi chiều, trước mắt chúng nó, như kẻ đi đày.

5 Cũng ở trước mắt chúng nó, ngươi khá xoi một cái lỗ qua tường, rồi từ lỗ đó đem đồ-vật ra. 6 Trước mắt chúng nó, ngươi để đồ-vật lên vai, và đem đi lúc trời tối. Ngươi khá che mặt, đặng không thấy đất nầy; vì ta đã đặt ngươi làm một dấu cho nhà Y-sơ-ra-ên.

7 Ta làm theo lời Chúa đã phán-dặn: mang đồ-vật đi giữa ban ngày như đồ-vật kẻ dời đi, đến chiều ta lấy chính tay mình mà xoi tường. Ta đem đồ-vật đi trong lúc tối, và vác trên vai ta trước mắt chúng nó.

8 Sớm mai có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 9 Hỡi con người, nhà Y-sơ-ra-ên, là nhà bạn-nghịch ấy, há chẳng từng hỏi ngươi rằng: Ngươi làm gì? 10 Hãy trả lời cho chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Gánh nặng nầy chỉ về vua trong Giê-ru-sa-lem, cùng cả nhà Y-sơ-ra-ên ở trong đó.

11 Ngươi khá nói rằng: Ta là điềm cho các ngươi. Chúng nó sẽ gặp điều như ta đã làm; sẽ đi đày, sẽ đi làm phu-tù. 12 Vua giữa chúng nó sẽ vác trên vai mình mà đi ra trong lúc tối. Chúng nó sẽ đục lỗ qua tường để mang đồ ra; người sẽ che mặt, vì mắt người sẽ không thấy đất nầy. 13 Ta cũng sẽ giăng lưới ta trên người, người sẽ mắc vào bẫy ta; và ta sẽ đem người qua Ba-by-lôn, là đất của người Canh-đê. Nhưng người sẽ không thấy đất ấy, dầu chết tại đó. 14 Những kẻ ở xung-quanh người để giúp người, và các đạo-binh người, thì ta sẽ làm cho tan ra mọi gió, và ta sẽ tuốt gươm mà đuổi theo. 15 Khi ta làm tan-tác chúng nó trong các dân-tộc và rải ra trong các nước, chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. 16 Dầu vậy, ta sẽ chừa lại một số ít trong chúng nó thoát khỏi gươm-dao, đói-kém, ôn dịch; đặng chúng nó có thể thuật lại mọi sự gớm-ghiếc của mình trong các dân mà chúng nó sẽ đến ở; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

17 Đoạn, có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 18 Hỡi con người, ngươi khá ăn bánh trong sự kinh-khủng, uống nước với sự run-rẩy và sợ-hãi. 19 Ngươi khá nói cùng dân trong đất rằng: Nầy là điều mà Chúa Giê-hô-va phán về dân-cư Giê-ru-sa-lem, về đất của Y-sơ-ra-ên: Chúng nó sẽ ăn bánh trong sự sợ-hãi, và uống nước trong sự kinh-khủng, đặng đất nầy bị hoang-vu, mất hết của-cải, bởi cớ sự cường-bạo của cả dân-cư đó. 20 Các thành đông dân sẽ trở nên gò-đống, đất sẽ bị hoang-vu; và các ngươi sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

21 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta rằng: 22 Hỡi con người, các ngươi có một lời tục-ngữ trong đất của Y-sơ-ra-ên, rằng: Những ngày kéo dài, mọi sự hiện-thấy chẳng ứng-nghiệm! lời ấy nghĩa là gì? 23 Ấy vậy, hãy nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ làm cho lời tục-ngữ ấy dứt đi, không ai dùng nó làm tục-ngữ nữa trong Y-sơ-ra-ên. Song khá nói cùng chúng nó rằng: Những ngày gần đến, mọi sự hiện-thấy hầu ứng-nghiệm. 24 Thật, sẽ chẳng còn có một sự hiện-thấy nào là giả-dối, hoặc một sự bói-khoa nào là a-dua trong nhà Y-sơ-ra-ên. 25 Vì ta là Đức Giê-hô-va, ta sẽ nói, và lời ta nói sẽ làm thành, không hoãn lại nữa. Hỡi nhà bạn-nghịch! Ấy là đương ngày các ngươi mà ta sẽ rao lời tiên-tri và sẽ làm thành, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

26 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 27 Hỡi con người, nầy, nhà Y-sơ-ra-ên có kẻ nói rằng: Sự hiện-thấy của người nầy thấy là chỉ về lâu ngày về sau, và người nói tiên-tri về thời còn xa. 28 Vậy nên, hãy nói cùng chúng nó: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Chẳng có lời nào của ta sẽ hoãn lại nữa, song lời ta nói sẽ làm thành, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

13 Có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 2 Hỡi con người, hãy nói tiên-tri nghịch cùng các tiên-tri của Y-sơ-ra-ên, là những kẻ đương nói tiên-tri, và hãy bảo cho những kẻ nói tiên-tri bởi lòng riêng mình rằng: Hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va. 3 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn cho những tiên-tri dại-dột, theo thần riêng mình, mà chưa từng thấy gì cả. 4 Hỡi Y-sơ-ra-ên, các tiên-tri ngươi cũng như những con cáo trong chốn hoang-vu!.. 5 Các ngươi chưa lên nơi phá-tan, và không xây tường cho nhà Y-sơ-ra-ên, đặng đứng vững trong cơn chiến-trận nơi ngày Đức Giê-hô-va. 6 Chúng nó đã thấy sự phỉnh-phờ, và sự bói-khoa giả-dối. Chúng nó nói rằng: Đức Giê-hô-va phán,​—song Đức Giê-hô-va đã không sai chúng nó,​—và chúng nó khiến người ta mong cho lời mình được ứng-nghiệm. 7 Khi ta chưa từng phán, mà các ngươi nói rằng: Đức Giê-hô-va có phán, vậy các ngươi há chẳng thấy sự hiện-thấy phỉnh-phờ và nói sự bói-khoa giả-dối, hay sao?

8 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va có phán như vầy: Vì các ngươi nói những lời giả-dối, thấy những sự phỉnh-phờ, nầy, ta nghịch cùng các ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 9 Tay ta sẽ nghịch cùng những tiên-tri thấy sự hiện-thấy phỉnh-phờ, bói những sự giả-dối. Chúng nó sẽ không dự vào hội-bàn dân ta nữa, không được ghi vào sổ nhà Y-sơ-ra-ên nữa, và không vào trong đất của Y-sơ-ra-ên; các ngươi sẽ biết ta là Chúa Giê-hô-va. 10 Thật vậy, bởi chúng nó lừa-dối dân ta mà rằng: Bình-an; mà chẳng có bình-an chi hết. Khi có ai xây tường, nầy, chúng nó trét vôi chưa sùi bọt lên!

11 Hãy nói cùng những kẻ trét vôi chưa sùi bọt rằng tường ấy sẽ xiêu-đổ. Mưa to sẽ xảy đến. Hỡi mưa đá lớn, bay sẽ sa xuống; và gió bão sẽ xé-rách nó. 12 Nầy, khi tường sụp xuống, người ta há chẳng nói cùng các ngươi rằng: Chớ nào vôi mà các ngươi đã trét trên tường ở đâu?

13 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ nhân giận khiến gió bão xé-rách nó; ta sẽ nhân cơn thạnh-nộ sai mưa-dầm đến, và nhân sự tức-giận sai mưa đá lớn phá-diệt nó. 14 Cũng vậy, ta sẽ dỡ cái tường mà các ngươi đã trét vôi chưa sùi bọt, xô nó suốt đất, đến nỗi chân nền bày ra. Tường sẽ đổ, các ngươi sẽ bị diệt giữa nó, và biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

15 Ta sẽ làm trọn cơn giận nghịch cùng tường và kẻ trét vôi chưa sùi bọt như vậy; và ta sẽ nói cùng các ngươi rằng: Tường chẳng còn nữa, kẻ trét vôi cũng vậy; 16 tức là các tiên-tri của Y-sơ-ra-ên nói tiên-tri về Giê-ru-sa-lem, xem sự hiện-thấy bình-an cho thành ấy, mà không có bình-an, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

17 Hỡi con người, ngươi khá xây mặt nghịch cùng các con gái của dân ngươi, là những kẻ nói tiên-tri bởi lòng riêng mình; và ngươi khá nói tiên-tri nghịch cùng chúng nó. 18 Bảo chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn cho những đàn-bà vì mọi cùi tay may gối, và y theo tầm-thước mà làm khăn cho đầu, để săn linh-hồn. Ủa kìa! các ngươi muốn săn linh-hồn dân ta, và giữ linh-hồn nó để làm lợi cho mình hay sao? 19 Các ngươi vì mấy nhắm mạch-nha, mấy miếng bánh mà làm nhục ta giữa dân ta, các ngươi nói dối dân ta, là kẻ nghe lời dối-trá các ngươi, để mà giết những kẻ không đáng chết, cho sống những kẻ không đáng sống.

20 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta ghét những cái gối của các ngươi, vì bởi đó các ngươi săn linh-hồn như đánh bẫy chim; ta sẽ xé ra khỏi cánh tay các ngươi, và thả linh-hồn mà các ngươi đã săn, như chim bay đi. 21 Ta cũng sẽ xé khăn các ngươi, cứu dân ta ra khỏi tay các ngươi, chúng nó sẽ không ở trong tay các ngươi để bị săn nữa; bấy giờ các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. 22 Vì các ngươi lấy sự dối-trá làm buồn lòng kẻ công-bình mà ta chưa từng làm cho lo-phiền, và các ngươi làm mạnh tay kẻ dữ đặng nó không xây-bỏ đường xấu mình để được sống, 23 vì cớ đó, các ngươi sẽ không thấy sự hiện-thấy phỉnh-phờ, và không bói-khoa nữa. Ta sẽ cứu dân ta thoát khỏi tay các ngươi, và các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

14 Một vài trưởng-lão kia của Y-sơ-ra-ên đến cùng ta, ngồi trước mặt ta. 2 Bấy giờ có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta như vầy: 3 Hỡi con người, những kẻ nầy mang thần-tượng mình vào trong lòng, và đặt trước mặt mình sự gian-ác mình làm cho vấp-phạm; vậy ta há để cho chúng nó cầu-hỏi ta một chút nào sao? 4 Cho nên, hãy nói cùng chúng nó mà bảo rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hễ người nào trong nhà Y-sơ-ra-ên mang thần-tượng mình vào lòng, và đặt trước mặt mình sự gian-ác mình làm cho vấp-phạm, nếu người ấy đến cùng kẻ tiên-tri, thì ta, Đức Giê-hô-va, chính ta sẽ trả lời cho nó y như thần-tượng đông nhiều của nó, 5 hầu cho ta bắt được nhà Y-sơ-ra-ên trong chính lòng nó, vì chúng nó nhân thần-tượng mình mà xa-lạ ta.

6 Vậy nên, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy trở lại, xây bỏ thần-tượng các ngươi, xây mặt khỏi mọi sự gớm-ghiếc của các ngươi. 7 Thật vậy, hết thảy những người nhà Y-sơ-ra-ên, hết thảy khách-lạ trú-ngụ trong Y-sơ-ra-ên, hễ ai lìa xa ta, mà mang thần-tượng mình vào lòng, và đặt trước mặt mình sự gian-ác mình làm cho vấp-phạm, đến cùng kẻ tiên-tri để vì chính mình cầu-hỏi ta, thì chính ta, Đức Giê-hô-va, sẽ trả lời cho nó. 8 Ta sẽ sấp mặt lại nghịch cùng người ấy, khiến nó nên gở-lạ, dấu, và tục-ngữ, và dứt nó khỏi giữa dân ta. Bấy giờ các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

9 Nếu kẻ tiên-tri bị dỗ mà nói lời nào, ấy chính ta, Đức Giê-hô-va, đã để tiên-tri đó bị dỗ, và ta sẽ giá tay trên nó, diệt nó khỏi giữa dân Y-sơ-ra-ên của ta. 10 Cả hai sẽ đều chịu tội mình: tội của kẻ tiên-tri sẽ giống như tội của kẻ cầu-hỏi, 11 để cho nhà Y-sơ-ra-ên chẳng còn lầm-lạc xa ta nữa, và chẳng làm ô-uế mình nữa bởi mọi sự phạm phép của nó; nhưng đặng chúng nó được làm dân ta, và ta làm Đức Chúa Trời chúng nó, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

12 Đoạn, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 13 Hỡi con người, nếu đất nào làm sự trái phép mà phạm tội nghịch cùng ta, và nếu ta giá tay trên nó, bẻ gậy bánh của nó, giáng cho sự đói-kém, và diệt hết người và vật trong nó, 14 thì dẫu trong đất đó có ba người nầy, là Nô-ê, Đa-ni-ên, và Gióp, cũng chỉ cứu được linh-hồn mình bởi sự công-bình mình, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

15 Nếu ta khiến các thú dữ trải qua trong đất, làm cho hủy-hoại, trở nên hoang-vu, đến nỗi chẳng ai đi qua nữa vì cớ các thú ấy, 16 thì dẫu trong đất có ba người đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được con trai con gái; chỉ một mình họ được cứu, nhưng đất sẽ hoang-vu.

17 Hay là, nếu ta sai gươm-dao đến trên đất đó, mà rằng: Gươm-dao hãy trải qua đất, đến nỗi ta diệt người và vật nó, 18 thì dẫu trong đất có ba người đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được con trai con gái, nhưng chỉ một mình họ được cứu.

19 Hay là, nếu ta sai ôn-dịch đến trong đất đó, nếu ta đổ cơn giận mà làm chảy máu nó đặng diệt hết người và vật khỏi nó, 20 thì dẫu có Nô-ê, Đa-ni-ên, và Gióp ở đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được nào con trai nào con gái, chỉ một mình họ cứu được linh-hồn mình bởi sự công-bình mình thôi.

21 Vậy, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta lấy bốn sự đoán-phạt nặng-nề, tức là gươm-dao, đói-kém, thú dữ, và ôn-dịch mà giáng cho Giê-ru-sa-lem, đặng hủy-diệt khỏi nó người và thú-vật, sự đó quá hơn là dường nào! 22 Dầu vậy, nầy, trong đó còn có kẻ sót lại, cả con trai con gái sẽ bị đem ra: nầy, chúng nó sẽ đi ra đến cùng các ngươi; các ngươi sẽ thấy đường-lối và việc làm của chúng nó, thì sẽ tự yên-ủi mình về tai-vạ ta đã giáng trên Giê-ru-sa-lem, tức về mọi sự ta đã giáng trên nó.

23 Phải, khi các ngươi thấy đường-lối và việc làm chúng nó, thì chúng nó sẽ yên-ủi các ngươi; và các ngươi sẽ biết mọi sự ta đã làm trong nó, thì ta chẳng làm vô-cớ, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

15 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, cây nho ở trong các cây khác, và nhánh nho ở trong cây rừng, thì có hơn gì không? 3 Người ta có thể lấy gỗ bởi nó để làm việc gì? Có dùng làm đinh để treo vật gì được chăng? 4 Nầy, nó bị ném vào lửa để làm củi, khi lửa đã thiêu hai đầu, và khúc giữa cũng cháy, thì còn dùng được việc gì? 5 Nầy, khi nó còn nguyên, chẳng dùng làm gì được; huống nữa là, khi lửa đã thiêu-nuốt và nó đã bị đốt-cháy, thì còn dùng làm trò chi được ư!

6 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Như cây nho trong các cây rừng mà ta lấy làm củi, ném vào trong lửa, thì ta cũng sẽ phó dân-cư Giê-ru-sa-lem như vậy. 7 Ta sẽ để mặt ta nghịch cùng chúng nó. Chúng nó sẽ ra khỏi lửa, nhưng lửa sẽ thiêu-đốt chúng nó đi; và khi ta để mặt nghịch cùng chúng nó, các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

8 Ta sẽ làm đất nầy ra hoang-vu, vì chúng nó đã phạm tội, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

16 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 2 Hỡi con người, hãy làm cho Giê-ru-sa-lem biết những sự gớm-ghiếc của nó. 3 Ngươi khá nói rằng: Chúa Giê-hô-va phán cùng Giê-ru-sa-lem như vầy: Bởi cội-rễ và sự sanh ra của mầy ở đất Ca-na-an; cha mầy là người A-mô-rít, mẹ là người Hê-tít. 4 Về sự mầy sanh ra, trong ngày mầy mới đẻ, rún mầy chưa cắt, chưa rửa mầy trong nước cho được thanh-sạch, chưa xát bằng muối, chưa bọc bằng khăn. 5 Chẳng có mắt nào thương mầy, đặng làm một việc trong những việc đó cho mầy vì lòng thương-xót mầy; song mầy đã bị quăng giữa đồng trống trong ngày mầy sanh ra, vì người ta gớm mầy.

6 Khi ta qua gần mầy, thấy mầy tắm trong máu mình, ta phán cùng mầy rằng: Dầu ở giữa máu mầy, hãy sống! Thật, ta phán cùng mầy rằng: Dầu ở giữa máu mầy, hãy sống! 7 Ta đã làm cho mầy thêm nhiều ra, như vật đồng-ruộng mọc lên. Mầy đã nẩy-nở, lớn lên, và trở nên đẹp-đẽ lắm. Vú mầy dậy lên, tóc mầy dài ra, nhưng hãy còn ở lỗ và trần-truồng.

8 Khi ta qua gần mầy, và nhìn mầy, nầy, tuổi mầy nầy, mầy đã đến tuổi yêu-mến. Ta lấy áo ngoài ta trùm trên mầy, che sự trần-truồng mầy. Phải, ta thề cùng mầy và kết giao-ước với mầy, thì mầy trở nên của ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 9 Ta rửa mầy trong nước, làm cho sạch máu vấy mình mầy, và xức dầu cho. 10 Ta mặc áo thêu cho mầy, cho mầy mang giày sắc lam, thắt lưng mầy bằng vải gai mịn, đắp cho mầy bằng hàng-lụa. 11 Ta lấy đồ trang-sức giồi cho mầy, xỏ vòng vào tay, mang kiềng vào cổ, 12 tra khoen nơi mũi, đeo hoa vào tai, và đội mão đẹp trên đầu mầy. 13 Như vậy, mầy được trang-sức bằng vàng bằng bạc; áo-xống của mầy bằng vải gai mịn, bằng hàng-lụa, bằng đồ thêu; mầy nuôi mình bằng bột mì lọc, bằng mật-ong và bằng dầu. Mầy đã trở nên cực đẹp, và thạnh-vượng đến nỗi được ngôi hoàng-hậu.

14 Danh-tiếng mầy lừng-lẫy trong các nước bởi sắc đẹp mầy; vì sự đẹp là trọn-vẹn bởi oai-nghi của ta mà ta đã đặt trên mầy, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

15 Nhưng mầy cậy sắc đẹp mình; cậy danh-tiếng mình mà buông sự dâm-dục, hành-dâm cùng mọi kẻ trải qua, phó mình mầy cho nó. 16 Mầy dùng áo-xống mình, và làm các nơi cao cho mình, trang-sức nhiều mùi, và làm sự dâm-loạn tại đó; điều ấy sẽ chẳng đến, cũng sẽ chẳng có bao giờ. 17 Mầy cũng đã lấy những đồ trang-sức trọng-thể, làm bằng vàng và bạc mà ta đã ban cho mầy; mầy dùng làm hình người nam, rồi hành-dâm với nó. 18 Mầy lấy áo-xống thêu của mình mà đắp cho chúng nó, lấy dầu và hương của ta bày ra trước mặt chúng nó. 19 Bánh mà ta đã ban cho mầy, bột mì lọc, dầu, và mật-ong mà ta cho mầy ăn, thì mầy đem mà bày ra hết trước mặt chúng nó, để làm mùi thơm-tho. Thật, có sự ấy, Chúa Giê-hô-va phán vậy!

20 Mầy đã bắt những con trai con gái mà mầy đã sanh ra cho ta, đem dâng cho chúng nó đặng nuốt đi. Những sự dâm-ô đó há phải là nhỏ-mọn sao? 21 Mầy đã giết con-cái ta, và đã đưa qua trên lửa mà nộp cho chúng nó. 22 Giữa mọi sự gớm-ghiếc và sự tà-dâm mầy, mầy không nhớ lúc còn thơ-trẻ, khi mầy hãi-còn ở lỗ, truồng-trần hết cả, tắm trong máu mình. 23 Chúa Giê-hô-va phán: Khốn-nạn, khốn-nạn cho mầy! sau khi mầy làm mọi sự dữ ấy, 24 lại xây vòng-khung cho mình, dựng nơi cao cho mình trên mọi đường-phố. 25 Nơi lối vào các đường-phố, mầy xây nơi cao mình, và đã làm cho sự đẹp-đẽ mầy nên gớm-ghiếc, mầy đã nộp mình cho mọi người đi qua, và thêm nhiều sự tà-dâm mầy. 26 Mầy đã hành-dâm với những người Ê-díp-tô, là người lân-cận mầy có thân-thể mạnh-mẽ, mầy đã thêm nhiều sự tà-dâm đặng chọc giận ta. 27 Vậy, ta đã dang tay ta trên mầy; bớt phần đã chỉ-định cho mầy, và phó mầy cho ý-muốn của kẻ ghét mầy, tức các con gái Phi-li-tin, chúng nó đã mắc-cỡ về sự hành-dâm của mầy.

28 Mầy cũng đã hành-dâm cùng những người A-si-ri, vì mầy không no-chán. Sau khi đã phạm tội tà-dâm với chúng nó, mầy còn chưa no-chán. 29 Vả, mầy đã thêm nhiều sự dâm-dục với đất Ca-na-an cho đến Canh-đê, thế mà mầy cũng chưa no-chán! 30 Chúa Giê-hô-va phán: Ôi! lòng mầy luốt-lát là dường nào, mầy phạm mọi việc đó, là việc của đàn-bà tà-dâm không biết xấu. 31 Khi mầy xây vòng-khung mình nơi lối vào mỗi đường, dựng nơi cao trên mỗi đường-phố, mầy không giống như đứa điếm-đĩ, bởi mầy khinh tiền công; 32 mầy là đàn-bà ngoại-tình, tiếp người lạ thay vì chồng mình. 33 Hễ là đứa điếm-đĩ thì được tiền công; nhưng mầy thì dâng lễ-vật cho hết thảy tình-nhân mầy; mầy đã hối-lộ cho chúng, để chúng đến tư bề mà hành-dâm với mầy. 34 Mầy đã làm trái với đàn-bà khác trong sự tà-dâm mầy, vì người ta không tìm mầy; và mầy trả tiền công, còn người ta không cho mầy chi hết. Ấy là mầy trái với những kẻ khác!

35 Vậy nên, hỡi kẻ điếm-đĩ, hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va. 36 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì cớ mầy đã đổ ra sự ô-uế, tỏ ra sự trần-truồng bởi sự hành-dâm với tình-nhân mầy; và vì cớ mọi thần-tượng gớm-ghiếc của mầy, cũng vì cớ máu con-cái mầy đã dâng cho chúng nó,​— 37 cho nên, nầy, ta sẽ nhóm hết thảy tình-nhân mầy, tức những kẻ mầy ưa-thích, mọi kẻ mầy yêu, mọi kẻ mầy ghét; ta sẽ nhóm chúng nó từ mọi bề đến nghịch cùng mầy; ta sẽ lột truồng mầy cho chúng nó, chúng nó sẽ thấy hết.

38 Ta sẽ đoán-phạt mầy như đoán-phạt đàn-bà bội chồng và làm đổ máu; ta sẽ lấy máu của sự giận-dữ và ghen-tuông mà đổ trên mầy. 39 Ta cũng sẽ phó mầy vào tay chúng nó: chúng nó sẽ phá vòng-khung và đổ các nơi cao của mầy; lột áo-xống mầy, cất lấy đồ trang-sức đẹp-đẽ mầy, để mầy ở lỗ và truồng-trần. 40 Chúng nó sẽ khiến một lũ người lên nghịch cùng mầy, ném đá mầy và đâm mầy bằng gươm. 41 Chúng nó sẽ lấy lửa đốt nhà mầy, đoán-xét mầy trước mắt nhiều đàn-bà; ta sẽ làm cho mầy hết hành-dâm và mầy cũng không cho tiền công nữa. 42 Vậy thì cơn giận ta sẽ dứt, sự ghen-tương ta lìa khỏi mầy, và ta yên-lặng, không giận nữa.

43 Vì mầy không nhớ lúc mình còn thơ-bé, và đã nóng-giận nghịch cùng ta trong mọi việc; cho nên, nầy, ta cũng sẽ làm cho đường-lối mầy lại đổ trên đầu mầy, Chúa Giê-hô-va phán vậy; mầy sẽ không thêm sự hành-dâm nầy vào mọi sự gớm-ghiếc mầy nữa.

44 Phàm người hay dùng tục-ngữ, sẽ lấy câu tục-ngữ nầy mà nói về mầy: Mẹ thế nào, con gái thế ấy! 45 Mầy là con gái của mẹ mầy, mẹ mầy đã chán-bỏ chồng con mình; mầy là em các chị mầy, các chị mầy đã chán-bỏ chồng con mình; mẹ mầy là người Hê-tít, và cha mầy là người A-mô-rít.

46 Chị mầy là Sa-ma-ri cùng các con gái nó, ở bên tả mầy; em mầy là Sô-đôm cùng các con gái nó, ở bên hữu mầy. 47 Còn mầy không bước đi trong đường chúng nó, và không phạm những sự gớm-ghiếc giống nhau; mầy cho điều đó là nhỏ-mọn, nhưng mầy đã tự làm ra xấu hơn chúng nó trong mọi đường-lối mầy nữa. 48 Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, Sô-đôm, em mầy, chính mình nó và con gái nó chưa từng làm sự mầy và con gái mầy đã làm. 49 Nầy, đây là sự gian-ác của em gái mầy là Sô-đôm và các con gái nó: ở kiêu-ngạo, ăn bánh no-nê, và ở nể cách sung-sướng; nó lại không bổ sức cho tay kẻ nghèo-nàn và thiếu-thốn. 50 Chúng nó đã trở nên cao-ngạo, phạm những sự gớm-ghiếc trước mặt ta; nên ta đã trừ chúng nó đi, vừa khi ta thấy mọi điều đó.

51 Sa-ma-ri chưa phạm đến phân nửa tội mà mầy đã phạm; mầy đã thêm nhiều sự gớm-ghiếc hơn nó, và bởi những sự gớm-ghiếc mầy đã phạm, thì chị em mầy còn được kể là công-bình. 52 Mầy xét-đoán chị em mầy, ấy là mầy chuốc lấy sự xấu-hổ mình. Vì cớ tội-lỗi mầy còn là đáng gớm hơn chúng nó, thì chúng nó là công-bình hơn mầy. Vậy, mầy cũng hãy mang nhơ chịu hổ, vì mầy đã làm cho chị em mầy được kể là công-bình!

53 Ta sẽ đem những phu-tù của Sô-đôm và các con gái nó trở về, đem những phu-tù của Sa-ma-ri và các con gái nó trở về, cũng đem các phu-tù của mầy ở giữa chúng nó trở về nữa; 54 để mầy mang nhuốc mình, và chịu hổ về mọi điều mầy đã làm, vì đã làm cho chúng nó được yên-ủi. 55 Chị em mầy, Sô-đôm và con gái nó, sẽ trở lại như khi xưa. Sa-ma-ri cùng con gái nó cũng trở lại như khi xưa. Mầy cùng con gái mầy cũng sẽ trở lại như khi xưa. 56 Trong ngày mầy kiêu-ngạo, miệng mầy chẳng nhắc đến tên Sô-đôm, em mầy; 57 lúc đó sự dữ của mầy chưa lộ ra, mầy còn chưa bị những lời nhiếc-móc của con gái Sy-ri và hết thảy các xứ lân-cận, của các con gái Phi-li-tin nó khinh-dể mầy tư bề. 58 Mầy đã mang lấy sự hành-dâm và sự gớm-ghiếc của mầy, Đức Giê-hô-va phán vậy.

59 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Mầy đã khinh-dể lời thề mà dứt-bỏ giao-ước ta, ta sẽ đối-đãi mầy như mầy đã làm. 60 Dầu vậy, ta sẽ nhớ lại giao-ước ta đã lập với mầy đương ngày mầy thơ-bé, ta vì mầy sẽ lập một giao-ước đời đời. 61 Khi mầy sẽ nhận lấy những chị em mầy, mầy sẽ nhớ lại đường-lối mình mà hổ-thẹn; bấy giờ ta sẽ trao chúng nó cho mầy làm con gái, nhưng không cứ theo giao-ước mầy.

62 Ta sẽ lập giao-ước ta với mầy, mầy sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va; 63 hầu cho mầy được nhớ lại và hổ-ngươi; vì cớ sự xấu-hổ mầy, mầy chẳng còn mở miệng nữa, khi ta đã tha-thứ mọi điều mầy đã làm, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

17 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 2 Hỡi con người, khá ra câu đố, kể lời ví-dụ cho nhà Y-sơ-ra-ên. 3 Ngươi khá nói rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Có một chim ưng lớn, cánh lớn, lông dài, đầy lông và có nhiều sắc, đến Li-ban và lấy ngọn cây hương-bách đi. 4 Nó bẻ nhành non rất cao, đem đến trong một đất thương-mại, và để trong một thành của người buôn-bán. 5 Sau rồi nó lấy giống của đất ấy đem trồng nơi đất tốt; đặt gần nơi nhiều nước, và trồng như cây liễu. 6 Cây nứt lên, trở nên một gốc nho diềm-dà, nhưng không cao mấy: những nhánh nó hướng về phía chim ưng, rễ nó căng ra ở dưới; vậy nó trở nên một gốc nho, sanh ra những tược và nứt chồi.

7 Nhưng có một chim ưng lớn khác, cánh lớn, lông nhiều; nầy, gốc nho từ chỗ đất mình đã được trồng, căng rễ ra và ngả nhành hướng về nó, hầu cho chim ưng ấy đến tưới mình. 8 Gốc nho đã được trồng nơi đất tốt, gần nơi nhiều nước, hầu cho nứt tược, ra trái, trở nên cây nho tốt.

9 Ngươi khá nói rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Cây nho há được thạnh-tốt sao? Chim ưng kia há chẳng nhổ rễ nó, cắt trái nó, cho đến nỗi làm khô-héo hết những lá non nó đã nứt ra sao? Không cần có cánh tay mạnh, cũng không cần nhiều người để làm trốc rễ nó. 10 Kìa, đã trồng nó, nó có được thạnh-tốt chăng? Vừa khi gió đông đụng đến nó, nó há chẳng khô-héo cả sao? Phải, nó sẽ khô nơi cùng một luống đất mà nó đã được trồng.

11 Vả, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 12 Hãy nói cùng nhà bạn-nghịch ấy rằng: Các ngươi không biết điều đó có ý-nghĩa thế nào sao? Lại khá nói rằng: Nầy, vua Ba-by-lôn đã đi đến Giê-ru-sa-lem; đã bắt vua và các quan-trưởng đem đi với mình về Ba-by-lôn. 13 Vua ấy đã chọn một con vua, lập giao-ước với, khiến phát lời thề, và đã điệu những người mạnh trong đất đi, 14 đặng cho nước phải sa-sút, không tự dấy lên được; song bởi giữ giao-ước, thì nước còn lại. 15 Nhưng vua đã dấy loạn nghịch cùng vua Ba-by-lôn, mà sai sứ-thần đến Ê-díp-tô, đặng người ta giúp cho những ngựa và nhiều dân. Người há được thạnh-vượng sao? Người đã làm những việc như vậy, há thoát nạn được sao? Đã dứt-bỏ lời giao-ước, còn mong thoát nạn!

16 Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ấy là tại nơi ở của vua đã tôn nó lên ngôi, mà nó đã khinh-dể lời thề và dứt-bỏ giao-ước, thì nó cũng sẽ chết với vua ấy tại giữa Ba-by-lôn. 17 Pha-ra-ôn sẽ không đi với một đạo-binh lớn và những toán lính đông đến cứu-viện trong sự giao-chiến, khi người ta đắp lũy dựng đồn để hủy-diệt nhiều người. 18 Thật vậy, Sê-đê-kia đã khinh-dể lời thề, phạm đến giao-ước; nầy, đã trao tay ra rồi, thế mà nó còn làm những sự ấy. Nó chắc không thoát khỏi!

19 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Thật như ta hằng sống, nó đã khinh-dể lời thề ta, dứt-bỏ giao-ước ta, ta sẽ khiến điều đó đổ lại trên đầu nó. 20 Ta sẽ giăng lưới ta trên nó, nó sẽ mắc vào lưới ta; ta sẽ đem nó qua Ba-by-lôn, tại đó ta sẽ đoán-xét nó về tội nghịch cùng ta. 21 Phàm những quân-lính nó đi trốn sẽ ngã dưới lưỡi gươm; những kẻ còn sót lại sẽ bị tan-lạc hướng về mọi gió. Bấy giờ các ngươi sẽ biết ấy chính ta, Đức Giê-hô-va, là Đấng đã phán vậy.

22 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Chính ta cũng sẽ lấy ngọn cây hương-bách cao, và ta sẽ trồng. Ở nơi cuối-cùng những nhánh nó, ta sẽ bẻ một chồi non, và chính ta sẽ trồng nó trên hòn núi cao chót-vót. 23 Thật, ta sẽ trồng nó trên núi cao của Y-sơ-ra-ên; nó sẽ nứt nhành, và ra trái; sẽ trở nên cây hương-bách tốt, cả loài chim sẽ đến núp dưới nó; hết thảy những giống có cánh sẽ ở dưới bóng của nhánh cây. 24 Mọi cây ngoài đồng sẽ biết rằng ta, Đức Giê-hô-va, đã hạ cây cao xuống và cất cây thấp lên, ta đã làm khô cây xanh, và làm cho cây khô tốt lên. Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán và làm thành sự đó.

18 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 2 Các ngươi dùng câu tục-ngữ nầy về đất Y-sơ-ra-ên, rằng: Cha ăn trái nho chua, mà con ghê răng, câu đó có nghĩa gì?

3 Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, các ngươi sẽ không cần-dùng câu tục-ngữ ấy trong Y-sơ-ra-ên nữa. 4 Nầy, mọi linh-hồn đều thuộc về ta; linh-hồn của cha cũng như linh-hồn của con, đều thuộc về ta; linh-hồn nào phạm tội thì sẽ chết.

5 Nếu người nào là công-bình, làm theo luật-pháp và hiệp với lẽ thật, 6 không ăn trên núi, không ngước mắt trông các thần-tượng của nhà Y-sơ-ra-ên, không làm nhục vợ kẻ lân-cận mình, không lại gần đàn-bà đương có kinh-nguyệt; 7 người mà không làm hại ai, trả của-cầm lại cho kẻ mắc nợ, không cướp vật gì của ai, ban bánh cho kẻ đói, mặc áo cho kẻ trần-truồng, 8 không cho vay mà ăn lời, không lấy thêm, rút tay lại khỏi sự gian-ác, theo lẽ thật mà xét-đoán trong người nầy với người khác; 9 noi theo luật-lệ ta và vâng-giữ mạng-lịnh ta, ăn-ở cách thật-thà,​—thì người ấy là người công-bình; chắc thật người sẽ sống, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

10 Nếu người đã sanh con là trộm-cướp, làm đổ máu, làm điều nào trong những điều ác đã nói trên kia, 11 chẳng làm điều nào trong những điều thiện đã nói trên kia, nhưng đã ăn trên núi, làm nhục vợ kẻ lân-cận mình, 12 làm hại kẻ nghèo-nàn thiếu-thốn, cướp vật gì của ai, và không trả của-cầm, ngước mắt trông các thần-tượng và phạm sự gớm-ghiếc, 13 cho vay ăn lời và lấy thêm,​—thì đứa con đó sẽ sống không? Không, nó sẽ không sống! Vì nó đã phạm mọi sự gớm-ghiếc ấy, chắc thật nó sẽ chết, và máu nó sẽ ở trên nó.

14 Nhưng, nếu người ấy sanh con trai, con thấy mọi sự tội cha mình đã phạm, thì lo-sợ, không làm điều chi giống như vậy hết; 15 nếu con ấy không ăn trên núi, nếu nó không ngước mắt trông thần-tượng của nhà Y-sơ-ra-ên, nếu nó không làm nhục vợ kẻ lân-cận mình, 16 nếu nó không làm hại ai, nếu nó không lấy của-cầm và không cướp vật gì của ai, nhưng nó ban bánh cho kẻ đói, và mặc áo cho kẻ trần-truồng; 17 rút tay lại khỏi hại kẻ nghèo, không đòi lời-lãi và lấy thêm, vâng-giữ mạng-lịnh ta và noi theo luật-lệ ta,​—thì đứa con ấy sẽ không chết vì sự gian-ác cha nó, mà chắc nó sẽ sống. 18 Còn như cha nó đã dùng sự hung-bạo ức-hiếp, và phạm sự trộm-cướp đối với anh em mình, đã làm điều không lành giữa dân-sự mình, nầy, chính nó sẽ chết trong sự gian-ác mình.

19 Các ngươi còn nói rằng: Làm sao đứa con không mang sự gian-ác của cha nó? Ấy là đứa con đã làm theo luật-pháp và hiệp với lẽ thật; ấy là nó đã giữ hết thảy luật-lệ ta và làm theo; chắc thật nó sẽ sống. 20 Linh-hồn nào phạm tội thì sẽ chết. Con sẽ không mang sự gian-ác của cha, và cha không mang sự gian-ác của con. Sự công-bình của người công-bình sẽ được kể cho mình, sự dữ của kẻ dữ sẽ chất trên mình.

21 Song nếu kẻ dữ xây-bỏ hết thảy tội mình đã phạm, nếu nó giữ mọi luật-lệ ta, và nếu nó làm theo luật-pháp và hiệp với lẽ thật, chắc thật nó sẽ sống và không chết đâu. 22 Không có một tội nào nó đã phạm sẽ bị nhớ lại nghịch cùng nó; nó sẽ sống vì cớ sự công-bình nó đã làm.

23 Chúa Giê-hô-va phán rằng: Ta há có vui chút nào về sự chết của kẻ dữ sao? há chẳng thà vui về sự nó xây-bỏ đường-lối mình và nó sống sao?

24 Nhưng nếu kẻ công-bình xây-bỏ sự công-bình của mình, nếu nó phạm sự gian-ác, nếu nó bắt chước mọi sự gớm-ghiếc mà kẻ dữ tự làm, thì nó sẽ sống không? Không có một việc công-bình nào nó đã làm sẽ được nhớ lại; vì cớ sự phạm-pháp mà nó đã làm, và tội-lỗi nó đã phạm, nên nó sẽ chết trong đó.

25 Các ngươi lại nói rằng: Đường-lối của Chúa là không bằng-phẳng! Vậy, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe: Đường-lối của ta há không bằng-phẳng sao? Há chẳng phải đường-lối của các ngươi là không bằng-phẳng sao?

26 Nếu kẻ công-bình xây-bỏ sự công-bình mình, nếu nó phạm sự gian-ác, và nếu nó vì cớ ấy mà chết; ấy là vì tội-ác nó đã phạm mà nó chết.

27 Nếu kẻ dữ xây-bỏ sự dữ mình đã phạm, nếu nó làm theo luật-pháp và hiệp với lẽ thật, thì nó sẽ cứu linh-hồn mình cho được sống. 28 Vì nó suy-xét và xây-bỏ mọi sự phạm-pháp mình đã làm, chắc thật nó sẽ sống và không chết đâu.

29 Nhưng mà nhà Y-sơ-ra-ên nói rằng: Đường-lối của Chúa là không bằng-phẳng. Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, có phải là đường-lối của ta không bằng-phẳng sao?​—Há chẳng phải đường-lối của các ngươi là không bằng-phẳng sao?

30 Vậy nên Chúa Giê-hô-va phán rằng: Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, ta sẽ đoán-xét các ngươi, mỗi người theo việc làm của nó. Hãy trở lại và xây-bỏ mọi sự phạm-pháp của các ngươi; vậy thì sự gian-ác không trở nên cớ hư-nát cho các ngươi. 31 Hãy liệng xa các ngươi mọi sự phạm-pháp mà tự mình đã làm. Hãy làm cho mình lòng mới và thần mới; vì, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, làm sao mà các ngươi muốn chết?

32 Chúa Giê-hô-va phán rằng: Thật vậy, ta không vui đâu về sự chết của kẻ phải chết, vậy các ngươi hãy xây lại, mà được sống!

19 Vậy ngươi hãy đọc bài ca thương về các quan-trưởng Y-sơ-ra-ên, 2 mà rằng: Mẹ ngươi xưa kia là thế nào? Là sư-tử cái nằm giữa những sư-tử đực; nuôi-nấng con nó giữa những sư-tử con.

3 Nuôi-nấng một con trong các con nó, trở nên một sư-tử tơ; tập bắt mồi, và nuốt người ta. 4 Các dân nghe tiếng về nó; nó bị bắt trong hầm; sau khi đã đặt móc nơi hàm, các nước điệu nó sang đất Ê-díp-tô.

5 Khi sư-tử cái đợi-chờ đã lâu, và sự trông-cậy mình đã mất, bèn lấy một con khác và nuôi nên một sư-tử tơ. 6 Nó đi lại giữa những sư-tử, trở nên một sư-tử tơ; tập bắt mồi, và nuốt người ta. 7 Nó biết cung-đền chúng nó, và hủy-phá các thành; đất nầy cùng mọi vật trong nó đều bị hoang-vu, vì tiếng gầm của nó. 8 Các nước ở mọi miền chung-quanh bày hàng ra nghịch cùng nó, bủa lưới trên nó; nó bị bắt trong hầm. 9 Lấy móc móc hàm và nhốt nó vào cũi, rồi điệu đến nơi vua nước Ba-by-lôn; dắt nó vào nơi đồn-lũy, hầu cho tiếng nó không vang ra nữa trên núi Y-sơ-ra-ên.

10 Mẹ ngươi như một cây nho, trong máu ngươi, trồng nơi mé nước. Trịu những trái và nhành, nhờ có nhiều nước. 11 Nó mang những nhành mạnh-mẽ, trở nên gậy của kẻ cai-trị. Thân nó cao quá các nhành sum-sê; làm cho thấy được vì nó cao, và vì nó có nhiều nhánh. 12 Nhưng nó đã bị nhổ bởi cơn giận, và bị quăng nơi đất. Gió đông đã làm khô trái nó; những nhánh mạnh-mẽ của nó đã bị bẻ ra và khô; lửa đã nuốt nó đi! 13 Bây giờ nó bị trồng nơi đồng-vắng, trong đất khô và khát. 14 Lửa đã ra từ các nhành của nó, và đã nuốt trái nó, đến nỗi không còn có nhành mạnh-mẽ nữa, để làm gậy mà cai-trị.

Ấy là bài ca thương, về sau sẽ lấy làm bài ca thương.

20 Năm thứ bảy, ngày mồng mười tháng năm, có một vài trưởng-lão Y-sơ-ra-ên đến đặng cầu-hỏi Đức Giê-hô-va, họ ngồi trước mặt ta. 2 Bấy giờ, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 3 Hỡi con người, hãy nói cùng các trưởng-lão Y-sơ-ra-ên, bảo chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Có phải các ngươi đến đặng cầu-hỏi ta chăng? Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta không để cho các ngươi cầu-hỏi.

4 Hỡi con người, ngươi muốn xét-đoán chúng nó, ngươi muốn xét-đoán chúng nó chăng? Hãy làm cho chúng nó biết những sự gớm-ghiếc của tổ-phụ mình. 5 Vậy ngươi khá nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Đương ngày mà ta chọn Y-sơ-ra-ên, mà ta thề cùng dòng-dõi nhà Gia-cốp, mà ta tỏ mình cho chúng nó biết ta trong đất Ê-díp-tô, khi ta thề cùng chúng nó, và rằng: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; 6 ngày đó ta thề hứa cùng chúng nó rằng ta sẽ đem chúng nó ra khỏi đất Ê-díp-tô đặng vào đất mà ta đã tìm sẵn cho chúng nó, tức là đất đượm sữa và mật-ong, vinh-hiển nhứt trong các đất. 7 Ta nói cùng chúng nó rằng: Các ngươi ai nấy khá quăng xa mình những sự gớm-ghiếc của mắt các ngươi, và chớ làm ô-uế mình với các thần-tượng của Ê-díp-tô! Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi.

8 Nhưng mà chúng nó dấy loạn nghịch cùng ta, và không muốn nghe ta; ai nấy không ném bỏ những sự gớm-ghiếc của mắt mình, và không lìa-bỏ các thần-tượng của Ê-díp-tô. Bấy giờ ta nói rằng ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng nó, làm trọn sự giận ta nghịch cùng chúng nó giữa đất Ê-díp-tô. 9 Nhưng ta đã vì cớ danh ta mà làm, hầu cho danh ấy khỏi bị nói phạm trước mắt các dân ngoại mà chúng nó ở giữa, trước mắt các dân ấy ta đã tỏ mình cho chúng nó biết, khi đem chúng nó ra khỏi đất Ê-díp-tô. 10 Vậy ta đã làm cho chúng nó ra khỏi đất Ê-díp-tô, và đem chúng nó đến nơi đồng-vắng.

11 Ta ban cho chúng nó luật-lệ của ta, và làm cho chúng nó biết mạng-lịnh ta, là điều nếu người ta làm theo thì được sống bởi nó. 12 Ta cũng cho chúng nó những ngày sa-bát ta làm một dấu giữa ta và chúng nó, đặng chúng nó biết rằng ta là Đức Giê-hô-va biệt chúng nó ra thánh.

13 Nhưng nhà Y-sơ-ra-ên nổi loạn nghịch cùng ta trong đồng-vắng. Chúng nó không noi theo lệ-luật ta, khinh-bỏ mạng-lịnh ta, là điều nếu người ta làm theo thì được sống bởi nó, và phạm các ngày sa-bát ta nặng lắm. Bấy giờ ta nói ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng nó trong đồng-vắng, đặng diệt hết đi. 14 Nhưng ta đã vì cớ danh ta mà làm, hầu cho danh ấy không bị nói phạm trước mắt các dân ngoại, trước mắt các dân ấy ta đã đem chúng nó ra khỏi. 15 Vả, ta cũng đã thề cùng chúng nó trong đồng-vắng rằng ta sẽ không đem chúng nó vào đất mà ta đã định cho chúng nó, là đất đượm sữa và mật-ong, vinh-hiển nhứt trong mọi đất; 16 vì chúng nó đã bỏ mạng-lịnh ta, không noi theo lệ-luật ta, và phạm những ngày sa-bát ta; bởi lòng chúng nó đã hướng về thần-tượng mình.

17 Dầu vậy, mắt ta đã thương-tiếc chúng nó, ta không hủy-diệt chúng nó, ta không làm tận-tuyệt chúng nó trong đồng-vắng. 18 Ta phán cùng con-cái chúng nó trong đồng-vắng rằng: Đừng noi theo luật-lệ của ông cha các ngươi, đừng giữ mạng-lịnh họ, và tự làm ô-uế với những thần-tượng của họ. 19 Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, hãy noi theo luật-lệ ta, vâng-giữ mạng-lịnh ta và làm theo. 20 Hãy biệt những ngày sa-bát ta ra thánh, nó sẽ làm dấu giữa ta và các ngươi, hầu cho các ngươi biết rằng ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi.

21 Nhưng con-cái dấy loạn nghịch cùng ta; không noi theo luật-lệ ta, không vâng-giữ và không làm theo mạng-lịnh ta, là điều người ta nếu làm theo thì được sống bởi nó; và chúng nó phạm những ngày sa-bát ta nữa. Bấy giờ, ta nói rằng ta sẽ đổ cơn giận ta trên chúng nó, và làm trọn sự giận của ta nghịch cùng chúng nó trong đồng-vắng. 22 Song le ta đã kéo tay ta lại, và đã vì danh ta mà làm, hầu cho danh ấy không bị nói phạm trước mắt các dân ngoại, trước mắt các dân ấy ta đã đem chúng nó ra khỏi. 23 Vả, ta đã thề cùng chúng nó nơi đồng-vắng rằng ta sẽ làm cho chúng nó tan-lạc giữa các nước và rải ra trong nhiều nước; 24 vì chúng nó không vâng làm mạng-lịnh ta, nhưng đã bỏ lệ-luật ta, đã phạm những ngày sa-bát ta, và mắt chúng nó đã hướng về các thần-tượng của tổ-phụ mình. 25 Ta cũng đã ban cho chúng nó những luật-lệ chẳng lành, và mạng-lịnh mà bởi đó chúng nó không được sống. 26 Ta làm ô-uế chúng nó bởi của-cúng chúng nó, khi chúng nó khiến mọi con đầu lòng qua trên lửa, hầu ta làm cho chúng nó ra hoang-vu, đến nỗi chúng nó biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

27 Vậy nên, hỡi con người, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên, bảo nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Tổ-phụ các ngươi đã nói phạm ta, bởi chúng nó đã phạm pháp nghịch cùng ta. 28 Khi ta đã đem chúng nó vào đất mà ta đã thề ban cho chúng nó, bấy giờ chúng nó đã tìm-thấy các gò cao và các cây rậm, mà dâng của-lễ mình tại đó; chúng nó đã bày ra tại đó những của-cúng chọc giận ta, cũng đã đặt tại đó những hương có mùi thơm, và đã làm lễ quán. 29 Bấy giờ ta nói cùng chúng nó rằng: Nơi cao mà các ngươi đi đó là gì? Cho nên nơi cao ấy còn gọi là Ba-ma cho đến ngày nay.

30 Vậy nên, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi tự làm ô-uế mình theo cách tổ-phụ các ngươi, và các ngươi hành-dâm theo những sự gớm-ghiếc của họ sao? 31 Khi các ngươi dâng lễ-vật, khi các ngươi cho con trai mình qua lửa, các ngươi còn tự làm ô-uế với những thần-tượng mình cho đến ngày nay sao? Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, ta há để cho các ngươi cầu-hỏi sao?

Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta không để cho các ngươi cầu-hỏi! 32 Chẳng có sự gì sẽ xảy ra như điều các ngươi tưởng, khi các ngươi nói rằng: Chúng ta muốn nên như các dân-tộc và các họ-hàng ở các nước, thờ gỗ và đá.

33 Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ấy là dùng tay mạnh-mẽ và cánh tay dang ra, lấy thạnh-nộ đổ ra mà ta sẽ làm vua trên các ngươi! 34 Ta sẽ đem các ngươi ra khỏi giữa các dân; ta sẽ dùng tay mạnh-mẽ và cánh tay dang ra và sự thạnh-nộ đổ ra để nhóm các ngươi lại từ các nước mà các ngươi đã bị tan-tác trong đó. 35 Ta sẽ đem các ngươi vào nơi đồng-vắng của các dân, tại đó ta sẽ đối mặt xét-đoán các ngươi.

36 Như ta đã xét-đoán tổ-phụ các ngươi trong đồng-vắng đất Ê-díp-tô thể nào, thì ta cũng xét-đoán các ngươi thể ấy, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 37 Ta sẽ làm cho các ngươi qua dưới gậy, và sẽ đem các ngươi vào trong dây giao-ước. 38 Ta sẽ tẩy sạch khỏi các ngươi những kẻ bạn-nghịch, và những kẻ phạm pháp nghịch cùng ta; ta sẽ đem chúng nó ra khỏi đất mình trú-ngụ, nhưng chúng nó sẽ không vào đất Y-sơ-ra-ên. Như vậy các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

39 Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, về các ngươi, thì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy đi, mỗi người trong các ngươi khá thờ thần-tượng mình! Sau sự đó, các ngươi chắc sẽ nghe ta và sẽ không nói phạm danh thánh của ta nữa bởi của-cúng và bởi thần-tượng các ngươi.

40 Chúa Giê-hô-va phán rằng: Vì trên núi thánh ta, trên núi cao của Y-sơ-ra-ên, tại đó cả nhà Y-sơ-ra-ên, hết thảy chúng nó, sẽ hầu-việc ta ở trong đất. Tại đó ta sẽ nhận lấy chúng nó; và tại đó ta sẽ đòi của-lễ các ngươi, và những trái đầu mùa của của-lễ các ngươi, cùng mọi vật thánh. 41 Ta sẽ nhận lấy các ngươi như mùi thơm-tho, khi ta đem các ngươi ra khỏi giữa các dân, và nhóm các ngươi từ những nước mà các ngươi đã bị tan-tác; và ta sẽ được tỏ ra thánh trong các ngươi ở trước mắt dân ngoại.

42 Các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ đem các ngươi vào đất của Y-sơ-ra-ên, trong nước mà ta đã dùng lời thề hứa ban cho tổ-phụ các ngươi. 43 Tại đó các ngươi sẽ nhớ lại đường-lối mình và mọi việc tự mình làm nên ô-uế; các ngươi sẽ tự chán-ngán trước mắt mình, vì cớ mọi sự dữ mình đã phạm. 44 Các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ vì danh ta mà đãi các ngươi, chớ không theo đường-lối xấu-xa và việc làm hư-nát của các ngươi, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

45 21:1 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 46 21:2 Hỡi con người, hãy xây mặt về phía nam, đối với phương nam mà nói; đối với rừng của đồng-nội phương nam mà nói tiên-tri. 47 21:3 Khá nói cùng rừng phương nam rằng: Hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va! Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ nhen lửa trong ngươi, lửa sẽ thiêu-nuốt hết cả cây xanh và cả cây khô nơi ngươi. Ngọn lửa hừng sẽ không tắt, mọi mặt sẽ bị cháy bởi nó từ phương nam chí phương bắc. 48 21:4 Mọi xác-thịt sẽ thấy rằng ấy là ta, Đức Giê-hô-va, đã nhen lửa; lửa sẽ không hề tắt.

49 21:5 Bấy giờ ta nói rằng: Ôi! Hỡi Chúa Giê-hô-va, họ nói về tôi rằng: Nó chẳng phải là kẻ nói thí-dụ sao?

21 21:6 Đoạn có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 2 21:7 Hỡi con người, hãy xây mặt về phía Giê-ru-sa-lem; đối với các nơi thánh mà buông lời; đối với đất Y-sơ-ra-ên mà nói tiên-tri. 3 21:8 Khá nói cùng đất Y-sơ-ra-ên rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta nghịch cùng ngươi. Ta sẽ rút gươm ta ra khỏi vỏ nó, đặng dứt kẻ công-bình và kẻ dữ khỏi giữa ngươi. 4 21:9 Vì ta sẽ dứt kẻ công-bình và kẻ dữ khỏi giữa ngươi, thì gươm ta sẽ ra khỏi vỏ nó nghịch cùng mọi xác-thịt từ phương nam đến phương bắc, 5 21:10 và mọi xác-thịt sẽ biết ta, Đức Giê-hô-va, đã rút gươm ra khỏi vỏ nó, nó sẽ không trở vào nữa!

6 21:11 Hỡi con người, còn như ngươi, hãy than-thở, như gãy lưng; phải, hãy than-thở trước mắt chúng nó cách cay-đắng. 7 21:12 Nếu chúng nó nói cùng ngươi rằng: Làm sao ngươi than-thở? thì ngươi trả lời rằng: Ấy là bởi cớ tin-tức, vì nó đến, làm cho mọi lòng đều tan-chảy, mọi tay đều yếu-đuối, mọi trí đều hao-mòn, mọi đầu-gối đều yếu như nước. Nầy, nó hầu đến, lời ấy sẽ làm thành, Chúa Giê-hô-va phán vậy!

8 21:13 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 9 21:14 Hỡi con người, hãy nói tiên-tri, và rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy nói rằng: cái gươm, cái gươm nhọn và sáng! 10 21:15 Nó nhọn cho sự chém giết; nó sáng đặng văng ra như chớp.

Chúng ta có nên vui-mừng chăng?

Cái gậy của con trai ta, nó khinh-dể mọi cây khác.

11 21:16 Người ta đã cho cái gươm nầy được sáng, đặng cầm nơi tay; ấy là cái gươm nhọn và sáng để cho vào tay kẻ giết.

12 21:17 Hỡi con người, khá kêu-la và than-van; vì gươm ở trên dân ta, ở trên mọi quan-trưởng Y-sơ-ra-ên, là những kẻ đã bị nộp cho gươm với dân ta. Vậy nên, hãy vỗ vế! 13 21:18 Phải, có sự thử-thách; cây gậy khinh-dể sẽ thành ra hư-không, thì làm thế nào? Chúa Giê-hô-va phán vậy.

14 21:19 Hỡi con người, vậy ngươi khá nói tiên-tri đi; khá đập tay, hãy đánh gươm gấp lên đôi ba lần; ấy là gươm của người bị thương đến chết: ấy là gươm của người lớn bị thương đến chết, vào trong buồng kín. 15 21:20 Ấy là để làm cho lòng chúng nó tan-chảy, cho thêm nhiều sự vấp-ngã, mà ta đã đặt gươm ngăm-đe nghịch cùng mọi cửa chúng nó. Ôi! gươm đã như chớp nhoáng; đã bén nhọn để giết! 16 21:21 Ngươi hãy nhóm lại về bên hữu, và dàn trận về bên tả, tùy nơi mặt ngươi hướng về. 17 21:22 Ta cũng đập hai tay, và khiến cơn giận ta yên-lặng. Ấy chính ta, Đức Giê-hô-va, phán điều đó.

18 21:23 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 19 21:24 Hỡi con người, ngươi cũng hãy chỉ-định cho mình hai con đường đặng dùng làm lối đi qua cho cái gươm của vua nước Ba-by-lôn. Hai con đường ấy khá đi ra cả hai từ một đất; lại vạch một dấu, vạch ở đầu đường đi đến thành kia. 20 21:25 Ngươi khá chỉ-định đường-lối cho gươm đi qua, một đường thì hướng về Ráp-ba, thành của con-cái Am-môn, và một đường hướng về Giu-đa tại Giê-ru-sa-lem, là thành bền-vững. 21 21:26 Vì vua Ba-by-lôn đứng lại nơi cháng ba, là nơi vào hai con đường ấy, đặng bói-khoa. Vua ấy lắc những cái tên; hỏi các thần-tượng, và xem-xét gan. 22 21:27 Trong tay hữu người có điềm chỉ về thành Giê-ru-sa-lem, đặng dùng máy để phá thành, đặng mở miệng giết-lát, đặng cất tiếng kêu-la, đặng dùng những máy phá thành nghịch cùng cửa-thành, đặng đắp lũy và lập đồn tại đó​... 23 21:28 Những kẻ đã thề lời thề, đều thấy trong những lời đó chỉ là một điềm dối, nhưng vua thì sẽ nhắc lại cho chúng nó nhớ sự gian-ác mình, mà bắt đi làm phu-tù.

24 21:29 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì các ngươi đã nhắc cho nhớ lại sự gian-ác mình, làm cho sự phạm tội bày ra, tỏ ra tội-lỗi mình trong mọi việc làm; vì các ngươi nhắc lại cho nhớ, thì các ngươi sẽ bị tay bắt.

25 21:30 Về phần ngươi, vua-chúa Y-sơ-ra-ên, người gian-ác bị thương đến chết kia, ngày của ngươi đã đến, trong kỳ gian-ác về cuối-cùng. 26 21:31 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy cất mũ nầy, lột mão triều-thiên nầy; sự nầy chẳng giống như trước nữa! Cái gì thấp hãy lại cất lên, cái gì cao hãy hạ xuống. 27 21:32 Ta sẽ úp-đổ, úp-đổ, úp-đổ nó; sự nầy cũng sẽ không còn nữa, cho đến chừng nào Đấng đáng được sẽ đến, thì ta sẽ giao cho.

28 21:33 Hỡi con người, hãy nói tiên-tri mà rằng: Về con-cái Am-môn và sự khinh-lờn của chúng nó, thì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy nói: Thanh gươm, thanh gươm đã tuốt ra cho sự giết-lát; đã mài sáng đặng nuốt đi, đặng nên như chớp! 29 21:34 Đang khi chúng nó vì ngươi thấy sự hiện-thấy giả-dối, bói-khoa sự dối cho ngươi, hầu cho đặt ngươi trên cổ kẻ gian-ác bị thương hầu chết, ngày chúng nó đã đến trong kỳ gian-ác về cuối-cùng. 30 21:35 Hãy nạp gươm ngươi vào vỏ! Ấy là ở trong nơi mà ngươi đã được dựng nên, trong đất ngươi sanh ra, mà ta sẽ xét-đoán ngươi. 31 21:36 Ta sẽ đổ cơn giận ta trên ngươi; lấy lửa của sự thạnh-nộ ta mà thổi trên ngươi, và ta sẽ phó ngươi trong tay người tàn-bạo, giỏi sự hủy-diệt. 32 21:37 Ngươi sẽ làm củi cho lửa; máu ngươi sẽ ở giữa đất; và người ta sẽ không còn nhớ ngươi nữa; vì ta, Đức Giê-hô-va, đã phán.

22 Có lời Đức Giê-hô-va được phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, có phải ngươi sẽ đoán-xét, có phải ngươi sẽ đoán-xét thành huyết nầy chăng? thì hãy làm cho nó biết mọi sự gớm-ghiếc của nó. 3 Hãy nói cùng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Một thành đổ máu ở giữa nó, hầu cho kỳ nó đến, và làm ra thần-tượng nghịch cùng mình để làm ô-uế mình! 4 Bởi máu mầy đã đổ ra, mầy tự chuốc lấy tội, và bởi các thần-tượng mà mầy đã làm thì mầy tự làm ô-uế. Như vậy mầy đã làm cho những ngày mầy gần và những năm mầy đến. Vậy nên, ta đã lấy mầy làm sự hổ-nhuốc cho các dân-tộc, làm trò cười-nhạo cho hết thảy các nước. 5 Những người ở gần và ở xa sẽ nhạo-cười mầy, là thành nhơ danh và đầy loạn. 6 Hãy xem: các quan-trưởng Y-sơ-ra-ên ở trong mầy, ai nấy đều theo sức mình để làm đổ máu. 7 Nơi mầy, người ta khinh cha mẹ; nơi mầy, người ta dùng sự bạo-ngược đối với khách-lạ; nơi mầy, người ta hiếp-đáp kẻ mồ-côi cùng người goá-bụa.

8 Mầy khinh-dể các vật thánh ta, và phạm các ngày sa-bát ta! 9 Nơi mầy, có những kẻ gièm-chê gây nên sự đổ máu; nơi mầy, có kẻ làm tiệc trên các núi; giữa mầy, có kẻ phạm tội tà-dâm. 10 Nơi mầy, có kẻ bày-tỏ sự lõa-lồ của cha ra; nơi mầy, có kẻ làm nhục đàn-bà đương có kinh-nguyệt. 11 Nơi mầy, kẻ nầy phạm sự gớm-ghiếc với vợ người lân-cận mình; kẻ khác làm ô-uế dâu mình; kẻ khác nữa thì hãm chị em mình, là con gái của cha mình. 12 Nơi mầy, người ta nhận của hối-lộ đặng làm đổ máu; mầy đã lấy lời-lãi và lấy thêm; mầy ức-hiếp kẻ lân-cận, lấy của không biết chán, và đã quên ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

13 Vả, ta đập tay vì sự trộm-cướp mầy đã phạm, và vì máu đã bị đổ ra giữa mầy. 14 Khi những ngày ta xử mầy sẽ đến, lòng mầy có chịu được, và tay mầy có sức chăng? Ta, Đức Giê-hô-va, đã nói ra thì sẽ làm trọn. 15 Ta sẽ làm cho mầy tan-tác giữa các dân-tộc, chia rẽ ra trong các nước, và ta sẽ làm tiêu-diệt sự ô-uế khỏi giữa mầy. 16 Bấy giờ chính mình mầy sẽ bị khinh-dể trước mắt các dân-tộc, và mầy sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

17 Có lời Đức Giê-hô-va được phán cùng ta rằng: 18 Hỡi con người, nhà Y-sơ-ra-ên đã trở nên cho ta như là cáu-cặn; hết thảy chúng nó chỉ là đồng, thiếc, sắt, chì trong lò, ấy là cáu-cặn của bạc.

19 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì các ngươi hết thảy đã trở nên cáu-cặn, cho nên, nầy, ta sẽ nhóm các ngươi lại giữa Giê-ru-sa-lem. 20 Như người ta hiệp bạc, đồng, sắt, chì, thiếc lại trong lò, và thổi lửa ở trên cho tan-chảy ra thể nào, thì trong cơn giận và sự thạnh-nộ của ta, ta sẽ nhóm các ngươi lại và đặt vào lò mà làm cho tan-chảy ra cũng thể ấy. 21 Thật, ta sẽ nhóm các ngươi lại và thổi lửa của cơn giận ta trên các ngươi, thì các ngươi sẽ tan-chảy ra giữa nó. 22 Như bạc tan-chảy ra trong lò, thì các ngươi cũng sẽ tan-chảy ra giữa thành ấy, và các ngươi sẽ biết rằng ta, Đức Giê-hô-va, đã đổ cơn thạnh-nộ ta trên các ngươi.

23 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 24 Hỡi con người, hãy nói cùng nó rằng: Mầy là đất chẳng được tẩy sạch, nơi ngày thạnh-nộ chẳng được mưa dào. 25 Những tiên-tri của nó lập mưu giữa nó; như sư-tử hay gầm cắn-xé mồi của nó, chúng nó nuốt các linh-hồn, cướp lấy của-cải và những vật quí, làm cho kẻ góa-bụa thêm nhiều ra giữa thành. 26 Các thầy tế-lễ nó phạm luật-pháp ta, và làm dơ vật thánh ta; chẳng phân-biệt cái gì là thánh, cái gì là tục; chẳng khiến người ta phân-biệt cái gì là ô-uế, cái gì là tinh-sạch; nhắm mắt chẳng xem các ngày sa-bát ta, và ta bị nói phạm giữa chúng nó. 27 Các quan-trưởng ở giữa nó giống như muông-sói xé mồi, chỉ lo làm đổ máu, làm mất linh-hồn, để được lợi bất-nghĩa. 28 Các tiên-tri nó dùng bùn không pha rơm trét cho chúng nó; thấy sự hiện-thấy giả-dối, và bói-khoa sự dối cho chúng nó, mà rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vậy,​—song Đức Giê-hô-va chưa hề phán. 29 Dân trong đất làm sự bạo-ngược, phạm sự trộm-cướp, khuấy-rối kẻ nghèo-nàn thiếu-thốn, và ức-hiếp người trú-ngụ cách trái phép.

30 Ta đã tìm một người trong vòng chúng nó, đặng xây lại tường-thành, vì đất mà đứng chỗ sứt-mẻ trước mặt ta, hầu cho ta không hủy-diệt nó; song ta chẳng tìm được một ai. 31 Vậy nên ta đổ cơn thạnh-nộ trên chúng nó, và lấy lửa giận của ta đốt chúng nó; ta đã làm cho đường-lối của chúng nó lại đổ về trên đầu chúng nó, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

23 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, có hai người đàn-bà, là con gái của một mẹ. 3 Chúng nó hành-dâm trong Ê-díp-tô, chúng nó hành-dâm từ khi còn trẻ; tại đó vú chúng nó bị bóp, tại đó chúng nó mất hoa con gái. 4 Đứa chị tên là Ô-hô-la, và đứa em tên là Ô-hô-li-ba. Chúng nó trở nên thuộc về ta, và đẻ con trai con gái. Ô-hô-la, tức là Sa-ma-ri; còn Ô-hô-li-ba, tức là Giê-ru-sa-lem.

5 Ô-hô-la hành-dâm khi nó đã thuộc về ta, theo tình-nhân nó, là dân A-si-ri, kẻ lân-cận nó, 6 mặc áo tím, làm tổng-đốc và quan cai-trị, thảy đều là trai-tráng đẹp-đẽ, hay cỡi ngựa. 7 Nó hành-dâm với những người con trai tốt nhứt của A-si-ri; nó tự làm ô-uế với những kẻ mà nó yêu-thương, cùng mọi thần-tượng của chúng nó. 8 Nó không chừa sự hành-dâm mà nó đã đem đến từ Ê-díp-tô, là nơi người ta đã làm nhục nó lúc còn trẻ, đã làm cho nó mất hoa con gái, và đổ sự hành-dâm của chúng nó trên nó. 9 Vậy nên, ta đã phó nó trong tay tình-nhân nó, tức là trong tay những người A-si-ri, mà nó đã thương-yêu. 10 Chúng đã lột truồng nó, đã bắt lấy con trai con gái nó, và làm cho chính mình nó phải chết vì gươm. Nó đã trở nên một câu chuyện trong đám đàn-bà; vì chúng nó đã làm thành sự phán-xét trên nó.

11 Em gái nó là Ô-hô-li-ba đã xem thấy mọi việc đó; dầu vậy, nó buông mình theo tình-dục hơn chị nó; và sự hành-dâm của nó lại còn nhiều hơn. 12 Nó phải lòng những người A-si-ri, tổng-đốc, và quan cai-trị, tức là kẻ lân-cận nó, ăn-mặc sang-trọng, hay cỡi ngựa, thảy đều là trai-tráng đẹp-đẽ. 13 Ta thấy nó cũng đã tự làm ô-uế, và cả hai chị em cùng theo một đàng. 14 Khi nó thấy những người được vẽ trên vách-thành, những hình-tượng của người Canh-đê sơn son, thì nó lại càng thêm sự hành-dâm nó. 15 Chúng nó thắt dây lưng và bịt khăn trên đầu thả thòng xuống, thảy đều có dáng các quan-trưởng. Chúng nó làm ra như người Ba-by-lôn trong Canh-đê, là quê-hương mình. 16 Nó phải lòng chúng, mới thấy lần đầu, thì sai sứ-giả đến cùng chúng nó trong Canh-đê. 17 Những người Ba-by-lôn đến cùng nó lên giường âu-yếm, và chúng làm ô-uế nó bởi sự hành-dâm mình. Nó cũng tự làm ô-uế với chúng; rồi thì lòng nó sinh chán.

18 Nó đã tỏ-bày sự dâm-ô mình, đã lột truồng mình ra, thì lòng ta cũng chán nó, như đã chán chị nó. 19 Nhưng nó thêm nhiều sự hành-dâm, nhớ lại những ngày nó còn trẻ và thuở nó hành-dâm trong đất Ê-díp-tô. 20 Nó phải lòng những kẻ yêu mình, những kẻ ấy thịt như thịt lừa, dâm quá như ngựa. 21 Ấy vậy, mầy đã nhắc lại sự dâm-dục hồi còn trẻ, lúc mà những người Ê-díp-tô bóp vú mầy, và làm mất hoa con gái mầy.

22 Vậy nên, hỡi Ô-hô-li-ba, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ giục những tình-nhân mầy mà lòng mầy đã chán, dấy nghịch cùng mầy, và ta đem chúng nó đến từ mọi bề nghịch cùng mầy: 23 tức là những người Ba-by-lôn, hết thảy người Canh-đê, Phê-cốt, Soa và Coa, và hết thảy người A-si-ri với chúng nó, là trai-tráng đẹp-đẽ, mọi tổng-đốc và quan cai-trị, quan-trưởng và người có danh-tiếng, hết thảy đều cỡi ngựa. 24 Chúng nó đem những khí-giới, những xe đánh giặc, xe chở đồ, và một đoàn dân đông đến nghịch cùng mầy; chúng nó dùng những thuẫn, những mộc, và đội mão trụ mà vây chung-quanh mầy. Ta sẽ giao sự phán-xét cho chúng nó, và chúng nó sẽ xét-đoán mầy theo luật-pháp mình. 25 Ta sẽ thả sự ghen của ta ra nghịch cùng mầy, và chúng nó đãi mầy bằng sự giận-dữ. Chúng nó sẽ cắt mũi và tai mầy; kẻ còn sót lại trong mầy sẽ ngã bởi gươm. Chúng nó sẽ bắt con trai con gái mầy; kẻ còn sót lại trong mầy sẽ bị nuốt bởi lửa. 26 Chúng nó bóc-lột áo-xống mầy, và cướp lấy đồ châu-báu mầy. 27 Vậy ta sẽ dứt sự hành-dâm mầy và thói xấu-hổ mầy đã đem đến từ đất Ê-díp-tô, đến nỗi mầy sẽ không ngước mắt ngó chúng nó, và không nhớ đến Ê-díp-tô nữa.

28 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ phó mầy trong tay những kẻ mà mầy ghét, trong tay những kẻ mà lòng mầy đã chán. 29 Chúng nó sẽ lấy sự hờn-ghét đãi mầy, cướp lấy công-lao mầy, để mầy trần-truồng, bị bóc-lột hết cả; như vậy sẽ tỏ điều xấu-hổ về sự hành-dâm, tội-ác và dâm-đãng của mầy ra. 30 Mầy sẽ bị đãi như vậy, vì mầy đã hành-dâm cùng các dân, đã tự làm ô-uế với thần-tượng chúng nó. 31 Mầy đã đi theo đường của chị mầy; vậy nên ta sẽ để chén của nó vào trong tay mầy.

32 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Mầy sẽ uống chén của chị mầy, là chén sâu và rộng, chứa được rất nhiều; mầy sẽ bị chê-cười nhạo-báng. 33 Mầy sẽ phải đầy sự say-sưa và buồn-rầu; vì chén của chị Sa-ma-ri mầy, là chén gở-lạ và hoang-vu. 34 Mầy sẽ uống chén ấy, sẽ uống cạn, sẽ lấy răng gặm các mảnh nó, và mầy tự xé vú mầy. Vì ta đã phán, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

35 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì mầy đã quên ta, bỏ ta ra sau lưng mầy, vậy mầy cũng hãy chịu hình-phạt về sự tà-dục hành-dâm của mầy!

36 Vả, Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hỡi con người, ngươi há không xét-đoán Ô-hô-la và Ô-hô-li-ba hay sao? Hãy tỏ cho chúng nó biết những sự gớm-ghiếc của mình. 37 Chúng nó đã phạm tội tà-dâm, và có máu nơi tay; chúng nó đã phạm tội tà-dâm với những thần-tượng mình; rất đỗi những con-cái chúng nó đã sanh cho ta, chúng nó cũng khiến qua trên lửa đặng cho thiêu-nuốt hết! 38 Chúng nó lại còn làm sự nầy nghịch cùng ta: cùng trong một ngày chúng nó đã làm ô-uế nơi thánh ta, và phạm các ngày sa-bát ta; 39 sau khi đã giết con-cái mình dâng cho thần-tượng, trong ngày ấy chúng nó vào trong nơi thánh ta đặng làm ô-uế! Ấy đó là điều chúng nó đã làm giữa nhà ta! 40 Vả lại, các ngươi đã sai sứ-giả gọi những người từ phương xa đến cùng mình, nầy, chúng nó đã đến; mầy đã tắm-rửa vì chúng nó, vẽ con mắt và giồi đồ trang-sức. 41 Mầy ngồi trên giường sang-trọng, trước giường dựng một cái bàn, nơi bàn đó mầy đã đặt hương ta và dầu ta. 42 Nơi nó có tiếng ồn-ào của đám đông ở rỗi; và có người hèn-hạ cùng người say-sưa từ nơi đồng-vắng được đem đến; chúng nó đeo vòng nơi tay hai chị em, và đội mũ rực-rỡ trên đầu.

43 Ta bèn phán về kẻ đã già trong sự tà-dâm rằng: Bây giờ chúng sẽ gian-dâm với nó, và nó với chúng. 44 Chúng đến cùng nó như đến cùng điếm-đĩ; thì chúng đến cùng Ô-hô-la và Ô-hô-li-ba, là những đàn-bà tà-dâm, cũng vậy. 45 Vả, ấy là những người công-bình sẽ đoán-xét chúng nó, như người ta đoán-xét đàn-bà ngoại-tình và đàn-bà làm đổ máu; vì chúng nó là ngoại-tình, và có máu trong tay chúng nó.

46 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ đem một đám đông lên nghịch cùng chúng nó, và sẽ phó chúng nó bị ném đi ném lại và bị cướp-bóc. 47 Đám đông ấy sẽ lấy đá đánh-đập chúng nó, và lấy gươm đâm chúng nó; giết con trai con gái chúng nó, và lấy lửa đốt nhà chúng nó. 48 Như vậy ta sẽ làm cho hết sự tà-dâm trong đất, hầu cho mọi đàn-bà được học biết không làm theo sự dâm-dục của các ngươi. 49 Người ta sẽ đổ lại sự dâm-dục các ngươi trên chính mình các ngươi; các ngươi sẽ mang tội-lỗi về thần-tượng mình, và các ngươi sẽ biết rằng ta là Chúa Giê-hô-va.

24 Năm thứ chín, ngày mồng mười tháng mười, có lời Đức Giê-hô-va phán cho ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy ghi-chép tên ngày nầy, chính ngày nầy; cũng chính ngày nầy vua Ba-by-lôn đến gần thành Giê-ru-sa-lem. 3 Hãy nói một lời thí-dụ cho nhà bạn-nghịch ấy, và rằng:

Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy đặt nồi, hãy đặt, và đổ nước vào. 4 Hãy để những tấm thịt vào, là hết thảy những tấm thịt tốt, những đùi và vai, và làm cho đầy xương rất tốt. 5 Hãy chọn con rất tốt trong bầy, và vì xương chất củi dưới nồi. Hãy làm cho sôi sục-sục lên, để nấu xương trong nồi.

6 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn cho thành hay đổ máu, khốn cho nồi bị ten-rét mà ten-rét chưa trừ hết! Hãy lấy từ tấm từ tấm ra cho hết, không có bắt thăm. 7 Vì máu mà nó đã đổ ra còn ở giữa nó; nó đã đổ máu ấy trên vầng đá láng-bóng; chớ không đổ trên đất đặng cho bụi che lấp đi. 8 Ấy là để làm cho cơn giận nổi lên và báo-thù, mà ta đổ máu nó trên vầng đá láng-bóng, đến nỗi nó không có thể che-đậy được.

9 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn cho thành hay đổ máu! Ta cũng sẽ chất một đống củi lớn. 10 Hãy chất củi, làm cho lửa hực lên, làm cho rục thịt, cho đặc nước, và cho xương cháy đi. 11 Đoạn, hãy đặt nồi không trên những than lửa đỏ, hầu cho đồng nó cháy lên, cho sự ô-uế nó tan ra ở bề trong, và cho ten-rét của nó sạch hết. 12 Nó làm việc mệt-nhọc; nhưng ten-rét quá lắm của nó còn chưa ra khỏi; dầu bỏ ten-rét nó vào lửa cũng không ra!

13 Sự ô-uế mầy là tà-dâm: vì ta đã tẩy sạch mầy và mầy không trở nên sạch, thì mầy sẽ không được chùi sự dơ-bẩn của mình nữa, cho đến chừng nào ta đã làm cho cơn giận của ta được yên-nghỉ đối với mầy. 14 Ta là Đức Giê-hô-va, ta đã phán; sự đó sẽ xảy đến, và ta sẽ làm thành. Ta sẽ không lui đi, không tiếc, không ăn-năn. Người ta sẽ xét-đoán mầy theo đường-lối mầy và theo việc làm mầy, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

15 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 16 Hỡi con người, nầy, thình-lình ta sẽ cất khỏi ngươi sự con mắt ngươi ưa-thích; nhưng ngươi sẽ chẳng than-thở, chẳng khóc-lóc, và nước mắt ngươi chẳng chảy ra. 17 Hãy than thầm; chớ phát tang cho những kẻ chết; khá vấn cái khăn trên đầu ngươi; mang giày ở chân ngươi. Chớ che môi lại, và đừng ăn bánh của kẻ khác.

18 Sớm mai ta nói cùng dân-sự; đến chiều thì vợ ta chết. Sáng bữa sau ta làm theo như lời đã phán cho ta. 19 Bấy giờ dân-sự nói cùng ta rằng: Ngươi không tỏ cho chúng ta về cách ngươi làm như vậy là nghĩa gì sao? 20 Ta trả lời rằng: Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 21 Hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ làm ô-uế nơi thánh ta, là nơi các ngươi lấy làm khoe-khoang về quyền-năng mình, mắt các ngươi ưa-thích, lòng các ngươi thương-xót; và những con trai con gái các ngươi mà các ngươi đã để lại, sẽ ngã bởi gươm. 22 Bấy giờ các ngươi sẽ làm như ta đã làm; các ngươi không che môi, không ăn bánh của kẻ khác. 23 Khăn các ngươi sẽ để yên trên đầu, giày các ngươi sẽ mang luôn dưới chân; các ngươi không kêu-thương, không khóc-lóc; song sẽ bị hao-mòn vì cớ tội-ác mình, và các ngươi cùng nhau than-thở. 24 Ê-xê-chi-ên sẽ là một dấu-hiệu cho các ngươi, phàm sự nó đã làm, thì các ngươi cũng sẽ làm. Khi mọi sự đó xảy đến, các ngươi sẽ biết ta là Chúa Giê-hô-va.

25 Hỡi con người, về ngươi thì, ngày nào ta sẽ cất khỏi chúng nó sức-mạnh, sự vui-mừng, sự vinh-hiển, sự ưa-thích của mắt chúng nó, sự lòng chúng nó yêu-mến, con trai và con gái chúng nó, 26 trong ngày đó sẽ có kẻ trốn đến báo tin cho tai ngươi nghe. 27 Trong ngày đó, miệng ngươi sẽ mở ra cùng một lúc với miệng của kẻ trốn. Ngươi sẽ nói, và không bị câm nữa: ngươi sẽ là một dấu-hiệu cho chúng nó, và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

25 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy xây mặt về con-cái Am-môn, và nói tiên-tri nghịch cùng chúng nó. 3 Hãy nói cùng con-cái Am-môn rằng: Hãy nghe lời của Chúa Giê-hô-va. Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì ngươi có nói rằng: Hay! hay! về nơi thánh ta, khi nó bị ô-uế, về đất Y-sơ-ra-ên, khi nó bị làm nên hoang-vu, cùng về nhà Giu-đa, khi nó bị bắt làm phu-tù, 4 bởi cớ đó, nầy, ta sẽ phó ngươi cho các con-cái phương đông làm cơ-nghiệp. Chúng nó sẽ đóng trại giữa ngươi, và cất nhà mình ở đó; chúng nó sẽ ăn trái ngươi và uống sữa ngươi. 5 Ta sẽ khiến Ra-ba làm chuồng lạc-đà, và con-cái Am-môn làm chỗ bầy vật nằm, thì các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

6 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: bởi ngươi đã vỗ tay, đập chân, đầy lòng khinh-dể và vui-vẻ về đất Y-sơ-ra-ên, 7 bởi cớ đó, nầy, ta đã giá tay ta trên ngươi. Ta sẽ phó ngươi làm mồi cho các nước; ta sẽ trừ ngươi ra khỏi các dân; ta sẽ diệt ngươi khỏi các nước; ta sẽ hủy-hoại ngươi, và ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

8 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì Mô-áp và Sê-i-rơ có nói rằng: Nầy, nhà Giu-đa cũng như các nước khác, 9 bởi cớ đó, nầy, ta sẽ phá các thành của bờ-cõi người Mô-áp, tức là hết thảy các thành trong đất chúng nó làm vinh-hiển cho xứ ấy, là thành Bết-Giê-si-mốt, thành Ba-anh-Mê-ôn, và thành Ki-ri-a-ta-im. 10 Ta sẽ phó xứ nầy và xứ của người Am-môn cho các con trai phương đông. Ta sẽ ban những xứ nầy cho chúng nó làm sản-nghiệp, hầu cho con-cái Am-môn không được ghi-nhớ giữa các nước nữa. 11 Ta cũng sẽ làm sự phán-xét trên Mô-áp; và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

12 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì dân Ê-đôm đã làm sự báo-thù nghịch cùng nhà Giu-đa, và nhân báo-thù nhà ấy mà phạm tội nặng, nên Chúa Giê-hô-va phán như vầy: 13 Ta sẽ giá tay nghịch cùng Ê-đôm, sẽ dứt người và vật ở đó; ta sẽ làm thành ấy nên hoang-vu; từ Thê-man đến Đê-đan, chúng nó sẽ ngã bởi gươm. 14 Ta sẽ làm sự báo-thù ta trên Ê-đôm, bởi tay của dân Y-sơ-ra-ên ta; dân ấy sẽ đãi dân Ê-đôm theo như sự thạnh-nộ và tức-giận của ta. Bấy giờ chúng nó sẽ biết sự báo-thù của ta là thế, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

15 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì dân Phi-li-tin làm sự báo-thù, làm sự báo-thù theo lòng ghen-ghét vô-cùng mà muốn hủy-diệt, 16 bởi đó, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ giá tay trên các người Phi-li-tin; sẽ dứt những người Cơ-rết; và ta sẽ làm cho chết hết những kẻ còn sót lại ở trên mé biển. 17 Ta sẽ làm sự báo-thù lớn nghịch cùng chúng nó, mà dùng cơn giận quở-trách chúng nó; chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ làm sự báo-thù nghịch cùng chúng nó.

26 Năm thứ mười một, ngày mồng một đầu tháng, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, Ty-rơ đã nói về Giê-ru-sa-lem rằng: Hay! hay! thành làm cửa của các dân, đã vỡ-nát rồi! Nó đã trở về cùng ta; rày nó đã trở nên hoang-vu, thì ta sẽ được đầy-dẫy. 3 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán rằng: Hỡi Ty-rơ! Nầy, ta địch cùng mầy. Ta sẽ khiến nhiều nước dấy nghịch cùng mầy, như sóng biển dấy lên vậy. 4 Chúng nó sẽ hủy-phá những vách-thành Ty-rơ, và xô-đổ tháp của nó; ta sẽ cào bụi, khiến nó làm một vầng đá sạch-láng. 5 Nó sẽ làm một chỗ người ta phơi lưới ở giữa biển; vì

Chúa Giê-hô-va phán rằng: Ta đã phán. Nó sẽ làm mồi của các nước. 6 Các con gái nó ở đồng-ruộng nó sẽ bị giết bằng gươm; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

7 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đem Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, là vua của các vua, với những ngựa, những xe, những lính-kỵ, cùng đạo-quân, và dân đông, từ phương bắc đến nghịch cùng thành Ty-rơ. 8 Người sẽ dùng gươm giết các con gái của mầy ngoài đồng-ruộng, sẽ lập đồn đắp lũy, và dấy cái thuẫn lên nghịch cùng mầy. 9 Người sẽ đặt máy phá vách-thành, và dùng búa phá các tháp mầy. 10 Ngựa của người nhiều lắm đến nỗi bụi-đất che mầy đi. Các vách-thành mầy rúng-động vì tiếng của lính-kỵ, của xe chở đồ, và của xe binh, khi kẻ nghịch vào bởi các cửa mầy, như vào trong một thành đã bị thua. 11 Người sẽ dẵm vó ngựa trên các đường-phố mầy; người sẽ giết dân mầy bằng gươm, và những trụ của sức-mạnh mầy sẽ bị ném xuống đất. 12 Đoạn, quân nghịch mầy sẽ lấy của-báu mầy, cướp hàng-hóa mầy, phá-đổ vách-thành mầy; chúng nó sẽ phá đền-đài mầy, và quăng những đá, gỗ, và bụi-đất của mầy dưới nước.

13 Ta sẽ làm cho dứt tiếng hát của mầy, và người ta sẽ không còn nghe tiếng đàn cầm của mầy nữa. 14 Ta sẽ khiến mầy nên vầng đá sạch-láng; mầy sẽ nên một chỗ người ta phơi lưới, và không được cất-dựng lại nữa; vì ta là Đức Giê-hô-va đã phán, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

15 Chúa Giê-hô-va phán cùng thành Ty-rơ rằng: Nghe tiếng mầy đổ xuống, kẻ bị thương rên-siếc, sự giết-lát làm ra giữa mầy, các cù-lao nghe vậy, há chẳng rúng-động sao? 16 Hết thảy các quan-trưởng miền biển đều xuống khỏi ngai mình; cổi áo chầu ra, và lột bỏ những áo thêu. Họ như là mang lấy sự run-rẩy và ngồi xuống đất. Họ sẽ sợ-sệt luôn, và lấy làm lạ vì cớ mầy. 17 Họ sẽ vì mầy hát bài ca thương, mà nói cùng mầy rằng:

Hỡi thành có tiếng, vững-bền ở giữa biển, là chỗ người đi biển ở; nó với dân-cư nó làm cho hết thảy người ở đó khiếp-sợ, mầy bị hủy-phá là dường nào! 18 Bây giờ các cù-lao sẽ run-rẩy nơi ngày mầy đổ-nát, và các cù-lao trong biển sẽ kinh-khiếp về sự diệt-mất của mầy!

19 Thật thế, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khi ta sẽ làm cho mầy ra thành hoang-vu, như những thành không có dân ở; khi ta sẽ khiến sóng của vực sâu phủ lên trên mầy, và các dòng nước lớn che-lấp mầy, 20 bấy giờ ta sẽ khiến mầy với những kẻ đã xuống hố đến cùng dân đời xưa. Ta sẽ khiến mầy ở trong những nơi rất thấp của đất, trong những chỗ hoang-vu từ đời xưa, với những kẻ đã xuống hố, hầu cho mầy không có dân ở nữa; song ta sẽ đặt vinh-hiển trong đất người sống.

21 Ta sẽ dùng mầy làm một sự kinh-khiếp. Mầy sẽ không còn nữa; và dầu người ta tìm mầy, sẽ không hề thấy mầy nữa, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

27 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy làm một bài ca thương về thành Ty-rơ. 3 Hãy nói cùng thành Ty-rơ rằng:

Hỡi mầy là thành ở nơi cửa biển, buôn-bán với các dân của nhiều cù-lao, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Ty-rơ, mầy có nói: Ta là sự tốt-đẹp trọn-vẹn. 4 Bờ-cõi mầy ở trong lòng biển; những kẻ xây-dựng mầy đã làm cho mầy nên một thành tốt-đẹp trọn-vẹn. 5 Họ đã ghép ván của mầy bằng cây tùng của Sê-nia; lấy cây bách của Li-ban đặng làm cột buồm cho mầy; 6 làm chèo của mầy bằng cây dẽ của Ba-san; lấy cây hoàng-dương của đảo Kít-tím làm ván lợp, và cẩn bằng ngà voi. 7 Vải gai mịn có thêu của Ê-díp-tô dùng làm buồm, để làm cờ-xí cho mầy; vải sắc tía sắc xanh của các cù-lao Ê-li-sa dùng làm màn-cháng.

8 Dân-cư Si-đôn và A-vát là bạn chèo của mầy; hỡi Ty-rơ, những người khôn-ngoan trong mầy làm kẻ cầm lái của mầy. 9 Các trưởng-lão ở Ghê-banh và người thông-thái xứ ấy, thì mầy dùng để tu-bổ chỗ hư-hỏng của tàu mầy. Hết thảy những tàu biển cùng thủy-thủ nó đều ở trong mầy, đặng đổi lấy hàng-hóa của mầy. 10 Người Phe-rơ-sơ, người Lút, người Phút, làm lính-chiến trong đạo-binh mầy. Chúng nó treo thuẫn và mão trụ trong mầy, và làm nên sự đẹp-đẽ của mầy. 11 Những người A-vát cùng quân-lính riêng của mầy đầy vách-thành mầy, những người mạnh-mẽ thì ở trên các tháp; chúng nó treo thuẫn chung-quanh vách-thành mầy, và làm sự đẹp-đẽ trọn-vẹn của mầy.

12 Những dân ở thành Ta-rê-si buôn-bán với mầy đủ mọi thứ của-cải, lấy bạc, sắt, thiếc, chì mà đổi đồ hàng-hóa của mầy. 13 Các dân ở Gia-van, ở Tu-banh và ở Mê-siếc buôn-bán với mầy, đổi lấy hàng-hóa mầy thì cho mầy những tôi-mọi và đồ bằng đồng. 14 Những người của nhà Tô-ga-ma đem ngựa, ngựa chiến, la, mà đổi lấy đồ hàng của mầy. 15 Những người Đê-đan là bạn hàng mầy; sự buôn-bán của nhiều cù-lao ở trong tay mầy, đem cho mầy những ngà voi, gỗ mun, mà đổi lấy hàng-hóa. 16 Vì tay mầy chế-tạo rất nhiều, nên Sy-ri buôn-bán với mầy, và lấy bích-ngọc, vải điều, đồ thêu, vải gai mịn, san-hô, hồng-ngọc mà đổi hàng của mầy.

17 Giu-đa và đất Y-sơ-ra-ên cũng buôn-bán với mầy, thì đem cho mầy những lúa mì ở Min-nít, bánh ngọt, mật-ong, dầu, và nhũ-hương.

18 Bởi tay mầy chế ra nhiều đồ, của-cải đầy-dẫy, nên Đa-mách lấy rượu nho ở Hên-bôn và lông chiên trắng của nó mà đổi-chác cùng mầy. 19 Vê-đan và Gia-van đem chỉ đổi lấy hàng-hóa mầy; trong hàng-hóa đó có sắt sáng, nhục-quế, và xương-bồ. 20 Những người ở Đê-đan buôn với mầy bằng thứ vải hoa để phủ trên ngựa. 21 Người A-rạp và mọi quan-trưởng ở Kê-đa buôn-bán với mầy, và đem đến cho mầy những chiên con, chiên đực, và dê đực. 22 Những con buôn ở Sê-ba và Ra-a-ma buôn-bán với mầy, lấy mọi thứ hương tốt nhứt, mọi thứ đá quí và vàng mà đổi lấy hàng-hóa mầy. 23 Ha-ran, Can-nê, và Ê-đen, những con buôn ở Sê-ba, A-si-ri và Kin-mát đều là bạn hàng của mầy; 24 chúng nó buôn-bán với mầy những hàng trọng-thể: áo màu tía và thêu, vải quí-báu xếp trong hòm, dây bện, ván bằng gỗ hương-bách.

25 Các thuyền Ta-rê-si vì sự buôn mầy mà chở-chạy, và mầy được đầy-dẫy cùng được vinh-hiển cả-thể trong lòng biển.

26 Nhưng mà những tay chèo của mầy đã dẫn mầy trên nước lớn, và gió đông đã đập nát mầy trong lòng biển. 27 Đến ngày hủy-phá của mầy, thì của-cải, hàng-hóa, việc buôn-bán của mầy, thủy-thủ và kẻ coi hoa-tiêu của mầy, những kẻ tu-bổ chỗ hư-hỏng của tàu-bè mầy, những kẻ buôn-bán hàng-hóa với mầy, hết thảy lính-chiến của mầy ở trong mầy, cả đoàn dân đông đầy giữa mầy, đều sẽ ngã xuống trong lòng biển.

28 Bởi tiếng kêu của những kẻ coi hoa-tiêu, các xóm chung-quanh mầy đều run-rẩy; 29 hết thảy những kẻ cầm chèo, hết thảy những thủy-thủ, hết thảy những kẻ coi hoa-tiêu ngoài biển đều xuống khỏi tàu mình và đứng vững trên đất. 30 Chúng nó sẽ làm vang tiếng than-khóc mầy, và trổi tiếng kêu-la cay-đắng vì mầy; chúng nó ném bụi trên đầu mình, và lăn-lóc trong tro. 31 Chúng nó sẽ cạo đầu vì cớ mầy, và thắt lưng bằng bao-gai, trong lòng đau-đớn, vì mầy khóc-lóc cay-đắng. 32 Nhân lòng chúng nó đau-thương, thì làm một bài ca thương về mầy, và than rằng:

Ai sánh với thành Ty-rơ, là thành bây giờ đã vắng-lặng giữa biển? 33 Thuở hàng-hóa mầy ra khỏi các biển, mầy làm cho no-đủ nhiều dân. Bởi sự giàu-có và sự buôn-bán của mầy thạnh-vượng lên, thì làm giàu cho các vua trên đất. 34 Bây giờ, kìa mầy đã tan-nát vì các biển, chìm dưới nước sâu; sự buôn-bán và dân-chúng của mầy đều cùng mầy chìm-đắm. 35 Hết thảy những dân ở các cù-lao đều vì cớ mầy mà sửng-sờ, các vua chúng nó đều khiếp-sợ, sắc mặt lo-buồn. 36 Những con buôn lập nghiệp trong các dân sỉ-báng mầy. Mầy đã trở nên cớ kinh-khiếp, đời đời mầy sẽ không còn nữa!

28 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy nói cùng vua của Ty-rơ rằng:

Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì lòng ngươi đã tự cao, và ngươi nói rằng: Ta là một vì thần, ta ngồi trên ngai Đức Chúa Trời, ở giữa các biển; dầu lòng ngươi tự cao lên bằng lòng Đức Chúa Trời, ngươi còn là loài người, không phải là Đức Chúa Trời. 3 Nầy, ngươi khôn hơn Đa-ni-ên; chẳng có sự mầu-nhiệm nào giấu-kín khỏi ngươi! 4 Ngươi đã được giàu-có bởi sự khôn-ngoan và thông-sáng của mình; đã thâu-chứa vàng bạc trong kho-tàng ngươi; 5 bởi sự thông-thạo và sự buôn-bán mình, thì ngươi đã làm cho sự giàu-có mình tấn-tới. Vậy lòng ngươi đã đem lên vì cớ sự giàu-có của ngươi.

6 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì lòng ngươi tự cao lên bằng lòng Đức Chúa Trời,​— 7 cho nên, nầy, ta sẽ khiến những người ngoại-quốc hung-bạo hơn hết trong các dân, nổi dậy nghịch cùng ngươi; chúng nó sẽ rút gươm nghịch cùng sự khôn-sáng hoa-mĩ ngươi, và làm ô-uế sự vinh-hiển ngươi. 8 Chúng nó sẽ xô ngươi xuống hầm-hố, và ngươi sẽ chết trong lòng biển, như người bị giết. 9 Trước mặt kẻ giết ngươi, ngươi còn dám nói rằng: Ta là Đức Chúa Trời chăng? Khi ấy ngươi ở trong tay của kẻ làm ngươi bị thương, thì ngươi là loài người, chẳng phải là Đức Chúa Trời.

10 Ngươi sẽ chết bởi tay người ngoại-quốc như những kẻ chưa chịu cắt-bì. Chúa Giê-hô-va phán rằng: Ấy chính ta đã nói như vậy.

11 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 12 Hỡi con người, hãy làm một bài ca thương về vua Ty-rơ và nói cùng người rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy:

Ngươi gồm đủ tất cả, đầy sự khôn-ngoan, tốt-đẹp trọn-vẹn. 13 Ngươi vốn ở trong Ê-đen, là vườn của Đức Chúa Trời. Ngươi đã có đầy mình mọi thứ ngọc báu, là ngọc mã-não, ngọc vàng lợt, ngọc kim-cương, ngọc thủy-thương, ngọc sắc biếc, ngọc bích, ngọc sắc chàm, ngọc sắc xanh, ngọc thông-hành, cùng vàng nữa. Nghề làm ra trống-cơm ống-sáo thuộc về ngươi; từ ngày ngươi mới được dựng nên đã sắm-sẵn rồi. 14 Ngươi là một chê-ru-bim được xức dầu đương che-phủ; ta đã lập ngươi lên trên hòn núi thánh của Đức Chúa Trời; ngươi đã đi dạo giữa các hòn ngọc sáng như lửa. 15 Đường-lối ngươi trọn-vẹn từ ngày ngươi được dựng nên, cho đến lúc thấy sự gian-ác trong ngươi.

16 Nhân ngươi buôn-bán thạnh-lợi, lòng ngươi đầy sự hung-dữ, và ngươi đã phạm tội; vậy ta đã xô ngươi như là vật ô-uế xuống khỏi núi Đức Chúa Trời; hỡi chê-ru-bim che-phủ kia, ta diệt ngươi giữa các hòn ngọc sáng như lửa!

17 Lòng ngươi đã kiêu-ngạo vì sự đẹp ngươi, và sự vinh-hiển của ngươi làm cho ngươi làm hư khôn-ngoan mình. Ta đã xô ngươi xuống đất, đặt ngươi trước mặt các vua, cho họ xem thấy.

18 Ngươi đã làm ô-uế nơi thánh ngươi bởi tội-ác ngươi nhiều quá và bởi sự buôn-bán ngươi không công-bình; ta đã khiến lửa ra từ giữa ngươi; nó đã thiêu-nuốt ngươi, và ta đã làm cho ngươi trở nên tro trên đất, trước mặt mọi kẻ xem thấy. 19 Hết thảy những kẻ biết ngươi trong các dân sẽ sửng-sờ về ngươi. Kìa ngươi đã trở nên một cớ kinh-khiếp, đời đời ngươi sẽ không còn nữa.

20 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 21 Hỡi con người, hãy xây mặt về phía Si-đôn, và nói tiên-tri nghịch cùng nó. 22 Ngươi khá nói rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Si-đôn, nầy, ta nghịch cùng mầy; ta muốn làm sáng danh ta ở giữa mầy. Chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ làm sự phán-xét và tỏ mình ra thánh trong nó. 23 Ta sẽ sai ôn-dịch đến giữa nó, và sẽ có máu trong các đường-phố nó. Những kẻ bị thương sẽ ngã xuống giữa nó, vì gươm sẽ đổ trên nó tư bề; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va. 24 Vừa lúc ấy, sẽ không có chà-chuôm hay châm-chích, gai-gốc hay đau-đớn cho nhà Y-sơ-ra-ên, trong những kẻ ở chung-quanh dân ấy, và đãi dân ấy cách khinh-dể. Bấy giờ chúng nó sẽ biết ta là Chúa Giê-hô-va.

25 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khi ta đã nhóm nhà Y-sơ-ra-ên lại từ giữa các dân mà chúng nó đã bị tan-tác trong đó, và ta đã tỏ mình ra thánh giữa chúng nó trước mắt các dân, thì chúng nó sẽ ở trong đất mình mà ta đã ban cho tôi-tớ ta là Gia-cốp. 26 Chúng nó sẽ ở đó yên-ổn, sẽ cất nhà và trồng vườn nho. Chúng nó sẽ ở đó yên-ổn, khi ta đã làm sự phán-xét ta nghịch cùng những kẻ ở chung-quanh chúng nó, là kẻ đãi chúng nó cách khinh-dể; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình.

29 Năm thứ mười, tháng mười, ngày mười hai, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 2 Hỡi con người, hãy xây mặt nghịch cùng Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, mà nói tiên-tri nghịch cùng người và cùng cả Ê-díp-tô nữa. 3 Hãy nói mà rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, nầy, ta nghịch cùng ngươi, ngươi là con vật quái-gở nằm giữa các sông mình, mà rằng: Sông của ta thuộc về ta, ấy là ta đã làm nên cho ta. 4 Ừ, ta sẽ đặt những móc trong hai hàm ngươi, và khiến những cá trong các sông ngươi đều dính nơi vảy ngươi. Ta sẽ kéo ngươi lên khỏi giữa các sông ngươi, ngươi và những cá trong các sông ngươi đã dính nơi vảy ngươi nữa. 5 Ta sẽ quăng ngươi vào đồng-vắng, ngươi và những cá của các sông ngươi. Ngươi sẽ ngã xuống trên mặt đồng-ruộng; sẽ chẳng được lượm lại, cũng chẳng được thâu lại. Ta đã phó ngươi làm đồ-ăn cho loài thú dưới đất và loài chim trên trời. 6 Bấy giờ hết thảy dân-cư Ê-díp-tô sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, vì chúng nó đã nên cây gậy bằng sậy cho nhà Y-sơ-ra-ên. 7 Khi chúng nó cầm lấy ngươi bởi tay, thì ngươi tự gãy, và làm xây-xác chúng nó cả vai; khi chúng nó nương-dựa trên ngươi, thì ngươi tự giập ra, và làm cho lưng chúng nó xiêu-tó.

8 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đem gươm đến trên ngươi, và sẽ dứt khỏi ngươi cả người và loài thú. 9 Đất Ê-díp-tô sẽ trở nên nơi hoang-vu vắng-vẻ; và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. Vì Pha-ra-ôn có nói rằng: Sông thuộc về ta, ấy là ta đã làm nên; 10 cho nên, nầy, ta nghịch cùng ngươi và các sông ngươi, và sẽ khiến đất Ê-díp-tô thành ra đồng-vắng hoang-vu, từ tháp Sy-e-nê cho đến bờ-cõi Ê-thi-ô-bi. 11 Chẳng có bàn chân người sẽ đi qua nó, cũng chẳng có bàn chân thú-vật đi qua nó, cũng chẳng có dân-cư ở đó nữa trong bốn mươi năm. 12 Ta sẽ khiến Ê-díp-tô làm một đất hoang-vu ở giữa các nước nào hoang-vu, và các thành nó ở giữa các thành tàn-phá sẽ hoang-vu trong bốn mươi năm. Ta sẽ làm tan-tác dân Ê-díp-tô trong các dân, và rải chúng nó ra trong các nước.

13 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Mãn bốn mươi năm, ta sẽ nhóm dân Ê-díp-tô lại từ giữa các dân mà trong đó chúng nó đã bị tan-tác. 14 Ta sẽ làm cho những phu-tù Ê-díp-tô trở về, và đem chúng nó về trong đất Pha-trốt, là đất quê-quán của chúng nó, nhưng chúng nó chỉ lập nên một nước yếu-hèn. 15 Nước Ê-díp-tô sẽ là một nước yếu-hèn hơn hết các nước, và sẽ không dấy lên trên các nước nữa; ta sẽ khiến chúng nó kém đi, hầu cho chúng nó không cai-trị các nước nữa. 16 Nước ấy sẽ không còn làm sự nhờ-cậy cho nhà Y-sơ-ra-ên; khi nhà Y-sơ-ra-ên trông-xem chúng nó thì sẽ nhắc lại sự gian-ác; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Chúa Giê-hô-va.

17 Năm thứ hai mươi bảy, ngày mồng một tháng giêng, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 18 Hỡi con người, Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã gán cho đạo-binh mình những việc rất nặng-nhọc nghịch cùng Ty-rơ; mọi đầu đều đã trở nên trọc, mọi vai đều đã bị mòn; mà vua ấy chưa được tiền công nào của thành Ty-rơ, hoặc cho mình, hoặc cho đạo-binh mình, để bù lại công-khó mình đã đánh thành ấy.

19 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ phó đất Ê-díp-tô cho Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn; người sẽ bắt lấy dân-chúng, cất lấy của-cướp và mồi nó; đó sẽ là tiền công của đạo-binh người.

20 Ta đã phó đất Ê-díp-tô cho người để thưởng sự khó-nhọc người đã chịu, vì chúng nó đã làm việc cho ta. Chúa Giê-hô-va phán vậy.

21 Trong ngày đó, ta sẽ khiến nhà Y-sơ-ra-ên nứt ra một cái sừng, và ta sẽ cho ngươi mở miệng giữa chúng nó; và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

30 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy nói tiên-tri và rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy khóc-than! Ngày khốn-nạn dường nào! 3 Thật vậy, ngày ấy gần rồi, phải, là ngày của Đức Giê-hô-va; ngày có mây, kỳ của các dân-tộc. 4 Gươm sẽ đánh trên Ê-díp-tô; sự buồn-rầu ở trong Ê-thi-ô-bi, khi những kẻ bị giết sẽ ngã xuống trong Ê-díp-tô; chúng nó sẽ cất lấy đoàn dân nó, và những nền nó bị đổ. 5 Ê-thi-ô-bi, Phút, Lút, mọi người lộn giống, Cúp, và con-cái của đất đồng-minh, sẽ cùng chúng nó ngã xuống bởi gươm.

6 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Những cái nâng-đỡ Ê-díp-tô sẽ ngã; sức-mạnh kiêu-ngạo của nó sẽ hạ xuống.

Chúng nó sẽ ngã trong nó bởi gươm, từ tháp Sy-e-nê, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 7 Chúng nó sẽ hoang-vu ở giữa các nước hoang-vu, và các thành của nó sẽ ở giữa các thành tàn-phá. 8 Thật, chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta đã đặt lửa trong Ê-díp-tô, và khi mọi kẻ giúp nó bị tan-nát. 9 Trong ngày đó, sẽ có sứ-giả từ trước mặt ta đi trong tàu đặng làm cho người Ê-thi-ô-bi đương ở yên phải sợ-hãi. Dân-sự nó sẽ buồn-rầu như trong ngày của Ê-díp-tô; vì, nầy, nó đến gần rồi!

10 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ cậy tay Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, để diệt đoàn dân của Ê-díp-tô. 11 Vua ấy cùng dân mình, là dân đáng sợ trong các dân, sẽ được đem đến đặng phá-hại đất. Chúng nó sẽ rút gươm nghịch cùng Ê-díp-tô, và làm cho đất đầy những thây bị giết. 12 Ta sẽ làm cho các sông khô đi, và bán đất ấy trong tay những kẻ dữ. Ta sẽ cậy tay dân ngoại làm hoang-vu đất ấy với mọi sự trong nó. Ta là Đức Giê-hô-va phán như vậy.

13 Chúa Giê-hô-va lại phán rằng: Ta sẽ hủy-diệt các thần-tượng và dứt các hình-tượng khỏi thành Nốp. Trong đất Ê-díp-tô sẽ không có vua nữa, và ta sẽ rải sự kinh-khiếp trong đất Ê-díp-tô. 14 Ta sẽ làm cho Pha-trốt nên hoang-vu; đặt lửa tại Xô-an, và làm ra sự đoán-phạt trên Nô. 15 Ta sẽ đổ cơn giận ta trên Sin, là thành vững-bền của Ê-díp-tô, và sẽ diệt dân-chúng của Nô. 16 Ta sẽ đặt lửa tại Ê-díp-tô, Sin sẽ bị đau-đớn cả-thể; Nô sẽ bị phá-tan, và đương giữa ban ngày Nốp sẽ bị giặc hại. 17 Những người trai-trẻ của A-ven và Phi-Bê-sết sẽ ngã bởi gươm, và dân các thành ấy sẽ đi làm phu-tù. 18 Tại Tác-pha-nết, ban ngày sẽ tối-tăm, khi ta sẽ gãy các ách của Ê-díp-tô ở đó, và sức-mạnh kiêu-ngạo của nó sẽ hết. Về nó, sẽ có đám mây che-lấp đất ấy, những con gái nó sẽ đi làm phu-tù. 19 Ta sẽ làm sự đoán-phạt ta trên Ê-díp-tô, và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

20 Năm thứ mười một, ngày mồng bảy tháng giêng, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 21 Hỡi con người, ta đã bẻ cánh tay của Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô. Nầy, không ai rịt thuốc để chữa lành; không ai quấn chỗ thương để hàn miệng và để lấy sức lại, hầu cho nó có thể cầm gươm.

22 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta nghịch cùng Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, và sẽ bẻ hai cánh tay nó, cánh đương mạnh luôn với cánh đã gãy, và làm cho gươm rớt xuống khỏi tay nó. 23 Ta sẽ làm cho tan-tác dân Ê-díp-tô trong các dân, và rải hết thảy chúng nó ra trong các nước. 24 Ta sẽ làm cho cánh tay vua Ba-by-lôn thêm mạnh, để gươm ta trong tay người; nhưng ta sẽ bẻ gãy cánh tay của Pha-ra-ôn, vua nầy rên-la trước mặt vua kia, như một người bị thương hầu chết rên-la vậy. 25 Ta sẽ nâng-đỡ hai cánh tay của vua Ba-by-lôn, và hai cánh tay của Pha-ra-ôn sẽ sa xuống. Chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ trao gươm ta trong tay vua Ba-by-lôn, và người sẽ giơ gươm ấy ra nghịch cùng đất Ê-díp-tô. 26 Ta sẽ làm tan-tác dân Ê-díp-tô trong các dân, rải chúng nó ra trong các nước; và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

31 Năm thứ mười một, ngày mồng một tháng ba, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 2 Hỡi con người, hãy nói cùng Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, và cùng cả đoàn dân người rằng:

Sự tôn-đại của ngươi so-sánh cùng ai? 3 Hãy xem A-si-ri: ngày trước nó giống như cây hương-bách của Li-ban, nhánh đẹp-đẽ, bóng diềm-dà, cây cao, và ngọn nó lên đến mây. 4 Các dòng nước nuôi nó, có vực sâu chảy nước chung-quanh chỗ nó trồng mà làm cho nó lớn lên, và tưới các suối mình cho mọi cây-cối ở trong đồng. 5 Vậy nên cây hương-bách ấy cao hơn hết thảy các cây trong đồng;

nhánh nó lớn lên, và tược nó nứt thêm ra, là nhờ có nhiều nước làm cho nó nay-nở. 6 Mọi giống chim trời làm ổ trong những nhánh nó; mọi giống thú đồng đẻ con dưới những tược nó, và hết thảy các dân-tộc lớn đều ở dưới bóng nó. 7 Nó là xinh-tốt bởi thân nó cao, bởi tược nó dài; vì rễ nó đâm trong chỗ nhiều nước. 8 Chẳng có cây hương-bách nào trong vườn Đức Chúa Trời che-khuất nó được; cây tùng không bằng cái tược nó. Chẳng có cây nào của vườn Đức Chúa Trời xinh-tốt bằng nó cả. 9 Ta đã làm cho nó xinh-tốt bởi muôn-vàn nhánh nó, và hết thảy những cây của Ê-đen, là những cây trong vườn Đức Chúa Trời đều ganh-gỗ nó.

10 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì ngươi cao-lớn, và nó đã vượt ngọn nó đến tận mây, và lòng nó đã kiêu-ngạo vì mình cao lớn; 11 nên ta sẽ phó nó trong tay một đấng mạnh của các nước, người chắc sẽ xử với nó; ta đã đuổi nó ra vì những tội-ác nó. 12 Một dân hung-bạo trong hết thảy các dân ngoại đã chặt nó và bỏ lại. Những nhánh nó rớt xuống trên các núi và trong mọi nơi trũng; những tược nó bị gãy nơi bờ khe, và mọi dân trên đất tránh xa bóng nó và lìa-bỏ nó. 13 Mọi loài chim trời sẽ đậu trên sự đổ-nát của nó, và mọi loài thú đồng sẽ đến nghỉ trên những tược nó, 14 hầu cho chẳng có cây nào trồng gần nước dám kiêu-ngạo về sự cao mình, hay là vượt ngọn lên đến tận mây, và cho không có những cây nào được các dòng nước tưới rộng cho mà khoe mình cao lớn; vì chúng nó hết thảy bị phó cho sự chết, cho vực sâu của đất, ở giữa con-cái loài người, với những kẻ xuống trong hầm-hố!

15 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ngày mà nó xuống nơi Âm-phủ, ta đã khiến kẻ thương-khóc vì cớ nó, ta lấp vực sâu; ngăn-cấm các sông chảy mạnh, và những dòng nước lớn bị tắt lại. Ta khiến Li-ban buồn-rầu vì cớ nó, và mọi cây ngoài đồng vì nó bị suy-tàn. 16 Ta làm cho các dân-tộc nghe tiếng nó đổ xuống mà rúng-động, khi ta quăng nó xuống đến Âm-phủ, với hết thảy những kẻ xuống trong hầm-hố! Bấy giờ mọi cây của Ê-đen, những cây rất xinh, những cây rất tốt của Li-ban, hết thảy những cây ngày trước được nhiều nước tưới, đều được yên-ủi trong nơi vực sâu của đất. 17 Chúng nó cũng đã xuống với nó trong nơi Âm-phủ, kề những kẻ đã bị gươm giết, những kẻ ngày trước vốn là cánh tay của nó và ở dưới bóng nó giữa các dân.

18 Trong những cây của vườn Ê-đen, thì ngươi là giống ai về sự vinh-hiển tôn-trọng? Ngươi cũng sẽ bị xô xuống cùng với các cây của Ê-đen trong nơi vực sâu của đất; ngươi sẽ nằm chính giữa những kẻ không chịu cắt-bì, với những kẻ đã bị gươm giết. Pha-ra-ôn và hết thảy dân-chúng người sẽ như vậy, Chúa Giê-hô-va phán.

32 Năm thứ mười hai, ngày mồng một tháng chạp, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 2 Hỡi con người, hãy làm một bài ca thương về Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, và nói rằng: Ngươi giống như một con sư-tử giữa các dân-tộc; khác nào một vật quái dưới biển, mà đã trướng lên các sông.

Ngươi lấy chân vậy-đục các dòng nước, và làm cho các sông đầy những bùn.

3 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ giăng lưới ta trên ngươi, có một đoàn dân đông vô-số giùm-giúp, chúng nó sẽ kéo ngươi lên trong lưới ta. 4 Ta sẽ bỏ ngươi lại trên đất, và quăng ngươi trên mặt đồng-ruộng. Ta sẽ khiến mọi loài chim trời đậu trên ngươi, và các loài thú khắp đất ăn ngươi mà no. 5 Ta sẽ đặt thịt ngươi trên các núi, và lấy thân-thể ngươi lấp đầy các nơi trũng. 6 Ta sẽ lấy huyết ngươi tưới nơi đất ngươi lội bơi, cho đến các núi; và các khe nước sẽ đầy ngươi.

7 Khi ta giập tắt ngươi, thì ta sẽ che các từng trời và làm tối các ngôi sao; dùng mây bao-bọc mặt trời, và mặt trăng sẽ không chiếu sáng nữa. 8 Ta sẽ làm cho tối-tăm trên ngươi mọi sự sáng-láng trên trời, và ta sẽ bủa sự mờ-mịt ra trên đất ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

9 Ta sẽ làm bối-rối lòng nhiều dân khi ta sẽ rao sự hủy-diệt của ngươi ra trong các dân-tộc, trong các nước mà ngươi chưa biết đến. 10 Ta sẽ làm cho nhiều dân kinh-sợ về ngươi, và các vua chúng nó sẽ vì cớ ngươi sợ hết hồn, khi ta huơ gươm trước mặt họ. Nơi ngày ngươi bị ngã xuống, chúng nó mỗi người đều vì sự sống mình mà run-rẩy luôn luôn.

11 Thật vậy, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Gươm của vua Ba-by-lôn sẽ xông vào trên ngươi. 12 Ta sẽ khiến cả thảy dân ngươi ngã xuống dưới gươm của những người mạnh-bạo, thảy đều là kẻ đáng sợ trong các dân. Chúng nó sẽ hạ sự kiêu-ngạo của Ê-díp-tô xuống, và cả đoàn dân nó đều sẽ bị tiêu-diệt. 13 Ta cũng sẽ làm cho cả súc-vật nó chết hết nơi bờ sông lớn, nước sẽ không bị vậy-đục nữa bởi chân của người ta hoặc bởi vó của thú-vật.

14 Bấy giờ ta lại làm cho các dòng nước của chúng nó được trong-sạch, và làm cho các sông chúng nó chảy như dầu, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

15 Khi ta sẽ khiến đất Ê-díp-tô thành ra nơi hoang-vu hủy-phá, và đất ấy bị vét sạch cả của mình trước đã đầy-dẫy, khi ta sẽ đánh hết thảy dân-sự nó, thì chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

16 Kìa là bài ca thương mà chúng nó sẽ than-vãn. Những con gái các nước sẽ than-vãn bằng một giọng thảm-thương. Chúng nó sẽ than-vãn bài ấy để khóc Ê-díp-tô cùng cả thảy dân nó, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

17 Năm thứ mười hai, ngày rằm, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 18 Hỡi con người, hãy than-vãn về đoàn dân Ê-díp-tô. Hãy xô dân ấy cùng với những con gái của các nước có danh-tiếng xuống nơi vực sâu của đất, làm một với những kẻ xuống trong hầm-hố!

19 Ngươi há đẹp hơn ai sao? Vậy hãy xuống và nằm chung với những kẻ không chịu cắt-bì.

20 Phải, kìa những kẻ ấy sẽ ngã xuống chính giữa những người đã bị gươm giết. Nó bị phó cho gươm; hãy kéo nó ra với cả các đoàn dân nó!

21 Từ giữa Âm-phủ, những lính-chiến rất mạnh-bạo, cùng những kẻ giúp-đỡ nó, sẽ nói cùng nó mà rằng: Chúng nó đã xuống đó, chúng nó đã nằm yên, là kẻ chưa chịu cắt-bì mà đã bị gươm giết! 22 Tại đó có A-si-ri với cả đoàn dân nó; chung-quanh nó đều là mồ-mả. Hết thảy chúng nó đã bị giết, và đã ngã xuống bởi gươm. 23 Mồ-mả nó ở trong những nơi sâu-thẳm của hầm-hố, và dân nó sắp hàng chung-quanh mồ-mả nó. Hết thảy đều đã bị giết; chúng nó vốn là những kẻ rải sự khiếp-sợ ra trên đất người sống, mà nay đã ngã xuống bởi gươm.

24 Tại đó có Ê-lam với cả dân-sự nó ở chung-quanh mồ-mả nó. Hết thảy đều đã bị giết, và đã ngã xuống bởi gươm. Những kẻ chưa chịu cắt-bì ấy đã xuống trong vực sâu của đất, tức là những kẻ từng rải sự khiếp sợ ra trên đất người sống; chúng nó chịu nhơ-nhuốc trong vòng những kẻ xuống nơi hầm-hố. 25 Giường của nó và của dân-sự đã đặt ở giữa những kẻ bị giết, trong những mồ-mả ở chung-quanh nó. Hết thảy những kẻ chưa chịu cắt-bì ấy đã chết bởi gươm, vì chúng nó từng rải sự khiếp-sợ ra trên đất người sống. Chúng nó chịu nhơ-nhuốc trong vòng những kẻ xuống nơi hầm-hố, và người ta đã sắp hàng nó ở giữa mọi kẻ bị giết.

26 Tại đó có Mê-siếc và Tu-banh, và cả dân-chúng nó; mồ-mả chúng nó ở chung-quanh chúng nó; hết thảy đều là những kẻ chưa chịu cắt-bì bị giết bởi gươm; vì chúng nó từng rải sự khiếp-sợ trên đất người sống. 27 Chúng nó không nằm chung với những lính-chiến mạnh-bạo đã ngã xuống trong vòng những kẻ chưa chịu cắt-bì, những lính-chiến ấy đã xuống nơi Âm-phủ với khí-giới đánh giặc của mình, và người ta đã đặt gươm dưới đầu chúng nó. Song những kẻ kia, tội-ác đã như giắt vào hài-cốt mình; vì chúng nó rải sự sợ-hãi cho những lính-chiến mạnh-bạo trên đất người sống. 28 Nhưng ngươi sẽ bị gãy ở giữa những kẻ chưa chịu cắt-bì, và sẽ nằm chung với những kẻ bị giết bởi gươm.

29 Tại đó có Ê-đôm, với các vua và cả các quan-trưởng nó, những người nầy mạnh-bạo mặc dầu, đã bị sắp hàng với những kẻ bị giết bởi gươm, và nằm chung với những kẻ chưa chịu cắt-bì, và với những kẻ xuống trong hầm-hố.

30 Tại đó cũng có hết thảy quan-trưởng ở phương bắc và hết thảy dân Si-đôn đều xuống với những kẻ bị giết, dầu sự mạnh-bạo của chúng nó đã làm cho khiếp-sợ mặc lòng. Chúng nó mang xấu-hổ; chúng nó, là những kẻ chưa chịu cắt-bì ấy, đã nằm sóng-sượt với những kẻ đã bị giết bởi gươm, và chúng nó chịu nhơ-nhuốc trong vòng những kẻ đã xuống nơi hầm-hố.

31 Pha-ra-ôn sẽ thấy vậy, thì được yên-ủi về cả đoàn dân mình, tức là Pha-ra-ôn và cả đạo-binh mình bị giết bởi gươm, Chúa Giê-hô-va phán vậy;

32 vì ta rải sự khiếp-sợ người ra trên đất người sống. Thật, Pha-ra-ôn và cả dân người sẽ nằm giữa những kẻ chưa chịu cắt-bì, với những kẻ đã bị giết bởi gươm, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

33 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy nói cùng con-cái dân ngươi mà rằng:

Khi ta sai gươm đến trên một đất nào, và dân đất ấy chọn một người trong chúng nó để đặt làm kẻ canh-giữ, 3 nếu người nầy thấy gươm đến trong đất, thì thổi kèn để rao-bảo dân-sự. 4 Bấy giờ, hễ ai nghe tiếng kèn mà không chịu răn-bảo, và nếu gươm đến bắt lấy nó, thì máu của người ấy sẽ đổ lại trên đầu nó; 5 vì nó có nghe tiếng kèn mà không chịu răn-bảo, vậy máu nó sẽ đổ lại trên nó; nhưng nếu nó chịu răn-bảo thì cứu được mạng-sống mình.

6 Nhưng nếu kẻ canh-giữ thấy gươm đến mà không thổi kèn, đến nỗi dân-sự chẳng được răn-bảo, và gươm đến mà cất sự sống của người nầy hoặc người kia đi, thì người đó sẽ chết trong sự gian-ác mình; song ta sẽ đòi lại máu nó nơi người canh-giữ.

7 Nầy, hỡi con người, ta đã lập ngươi đặng làm kẻ canh-giữ cho nhà Y-sơ-ra-ên; nên hãy nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn-bảo trước cho chúng nó. 8 Khi ta phán cùng kẻ dữ rằng: Hỡi kẻ dữ, mầy chắc chết! nếu ngươi không răn-bảo để cho kẻ dữ xây-bỏ đường-lối xấu của nó, thì kẻ dữ ấy sẽ chết trong sự gian-ác mình; nhưng ta sẽ đòi máu nó nơi tay ngươi. 9 Nếu, trái lại, ngươi đã răn-bảo kẻ dữ đặng xây-bỏ đường-lối xấu của nó mà nó không xây-bỏ, thì nó sẽ chết trong sự gian-ác nó, còn ngươi đã giải-cứu mạng-sống mình.

10 Hỡi con người, hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Các ngươi nói như vầy mà rằng: Vì gian-ác và tội-lỗi chúng tôi chất nặng trên chúng tôi, và chúng tôi hao-mòn vì cớ nó, thì thế nào chúng tôi còn sống được? 11 Hãy nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta chẳng lấy sự kẻ dữ chết làm vui, nhưng vui về nó xây-bỏ đường-lối mình và được sống. Các ngươi khá xây-bỏ, xây-bỏ đường-lối xấu của mình. Sao các ngươi muốn chết, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên?

12 Hỡi con người, khá nói cùng con-cái của dân ngươi rằng: Sự công-bình của người công-bình sẽ không cứu được nó trong ngày nó phạm tội, và sự dữ của kẻ dữ sẽ không làm cho nó sa-ngã nơi ngày nó đã xây-bỏ sự dữ ấy, cũng như người công-bình sẽ không nhờ sự công-bình đã qua rồi mà sống được nơi ngày mình phạm tội. 13 Dầu mà ta có nói với người công-bình rằng nó chắc sẽ sống, nếu nó cậy sự công-bình mình mà phạm tội, thì sẽ không nhớ đến một việc công-bình nào của nó nữa; nhưng nó sẽ chết trong sự gian-ác mình đã phạm.

14 Khi ta nói cùng kẻ dữ rằng: Mầy chắc chết! nếu kẻ dữ ấy xây-bỏ tội-lỗi mình, theo luật-pháp và hiệp với lẽ thật; 15 nếu nó trả lại của-cầm, đền-bồi vật nó đã cướp lấy, bước theo lệ-luật của sự sống, và không phạm sự gian-ác nữa, thì chắc nó sẽ sống và không chết đâu. 16 Chẳng có một tội nào nó đã phạm sẽ được nhớ lại nghịch cùng nó; nó đã làm theo luật-pháp và hiệp với lẽ thật, chắc nó sẽ sống.

17 Nhưng con-cái của dân ngươi nói rằng: Đường của Chúa không bằng-phẳng. Ấy là đường của chúng nó không bằng-phẳng cho chúng nó!

18 Nếu người công-bình xây-bỏ sự công-bình của mình mà phạm sự gian-ác, thì nó sẽ chết trong đó. 19 Nếu kẻ dữ xây-bỏ sự dữ của mình mà làm theo luật-pháp và hiệp với lẽ thật, ấy là bởi cớ đó mà nó sẽ sống.

20 Nhưng các ngươi nói rằng: Đường của Chúa không bằng-phẳng! Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, ta sẽ xét-đoán các ngươi, mỗi người theo việc làm của nó.

21 Năm thứ mười hai sau khi chúng ta bị bắt làm phu-tù, ngày mồng năm tháng mười, một người đã trốn khỏi Giê-ru-sa-lem đến nói cùng ta rằng: Thành hãm rồi!

22 Vả, buổi chiều trước khi người đi trốn ấy chưa đến, thì tay Đức Giê-hô-va ở trên ta; và Ngài đã mở miệng ta cho đến khi sớm mai người ấy đến cùng ta; thì miệng ta đã được mở, ta không câm nữa.

23 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 24 Hỡi con người, những kẻ ở trong nơi đổ-nát chất-đống trên đất Y-sơ-ra-ên nói rằng: Áp-ra-ham chỉ có một mình mà đã hưởng được đất nầy; chúng ta đông người, thì đất nầy sẽ được ban cho chúng ta làm cơ-nghiệp.

25 Vậy nên, khá bảo chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi ăn huyết của thú-vật, nhướng mắt hướng về thần-tượng mình, và làm cho đổ máu; các ngươi há sẽ được đất nầy sao? 26 Các ngươi cậy gươm mình, phạm những điều gớm-ghiếc, mỗi người trong các ngươi làm nhục vợ của kẻ lân-cận mình; các ngươi há sẽ được đất nầy sao?

27 Vậy ngươi khá nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Thật như ta hằng sống, những người ở nơi đổ-nát chắc sẽ ngã bởi gươm, và ta sẽ phó những kẻ ở ngoài đồng cho thú-vật cắn-nuốt; còn những kẻ ở trong các đồn-lũy hang-hố thì sẽ chết dịch. 28 Ta sẽ làm đất nầy ra hoang-vu và gở-lạ; quyền-thế nó cậy mà kiêu-ngạo sẽ dứt đi; các núi của Y-sơ-ra-ên sẽ hoang-vu đến nỗi chẳng có ai qua lại nữa. 29 Bấy giờ chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta đã làm cho đất nầy ra hoang-vu và gở-lạ, vì cớ mọi sự gớm-ghiếc mà chúng nó đã phạm.

30 Hỡi con người, những con-cái của dân ngươi ở dọc tường-thành và cửa các nhà mà nói chuyện về ngươi; chúng nó nói với nhau, mỗi người cùng anh em mình rằng: Xin hãy đến nghe lời ra từ Đức Giê-hô-va là thể nào! 31 Đoạn chúng nó kéo cả đoàn cả lũ mà đến cùng ngươi; dân ta ngồi trước mặt ngươi, và nghe lời ngươi; nhưng chúng nó không làm theo. Miệng chúng nó tỏ ra nhiều sự yêu-mến, mà lòng chúng nó chỉ tìm lợi. 32 Nầy, chúng nó coi ngươi như là kẻ hát hay có tiếng vui và kẻ đàn giỏi; chúng nó nghe lời ngươi, nhưng không làm theo. 33 Vì vậy, khi tai-nạn nầy sẽ đến,​—⁠và kìa, nó đến,​—⁠chúng nó sẽ biết đã có một tiên-tri ở giữa mình.

34 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy nói tiên-tri nghịch cùng những kẻ chăn của Y-sơ-ra-ên; hãy nói tiên-tri, và bảo những kẻ chăn ấy rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn-nạn cho kẻ chăn của Y-sơ-ra-ên, là kẻ chỉ nuôi mình! Há chẳng phải những kẻ chăn nên cho bầy chiên ăn sao? 3 Các ngươi ăn mỡ, mặc lông chiên, giết những con chiên mập, mà các ngươi không cho bầy chiên ăn! 4 Các ngươi chẳng làm cho những con chiên mắc bịnh nên mạnh, chẳng chữa lành những con đau, chẳng rịt thuốc những con bị thương; chẳng đem những con bị đuổi về, chẳng tìm những con bị lạc mất; song các ngươi lại lấy sự độc-dữ gay-gắt mà cai-trị chúng nó. 5 Vì không có kẻ chăn thì chúng nó tan-lạc; đã tan-lạc thì chúng nó trở nên mồi cho hết thảy loài thú ngoài đồng. 6 Những chiên ta đi lạc trên mọi núi và mọi đồi cao; những chiên ta tan-tác trên cả mặt đất, chẳng có ai kiếm, chẳng có ai tìm.

7 Vậy nên, hỡi kẻ chăn, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va: 8 Chúa Giê-hô-va phán rằng: Thật như ta hằng sống, vì tại không có kẻ chăn, nên những chiên ta đã làm mồi, và đã trở nên đồ-ăn của mọi loài thú ngoài đồng, những kẻ chăn của ta cũng không tìm-kiếm chiên ta, nhưng chúng nó chỉ nuôi mình mà không chăn-nuôi chiên ta,​—⁠ 9 vì cớ đó, hỡi kẻ chăn, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va: 10 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta nghịch cùng những kẻ chăn đó; ta sẽ đòi lại chiên của ta nơi tay chúng nó; ta không để cho chúng nó chăn chiên của ta nữa, và chúng nó cũng không thể tự chăn-nuôi lấy mình nữa; nhưng ta sẽ móc chiên ta ra khỏi miệng chúng nó, hầu cho chiên không làm đồ-ăn cho chúng nó.

11 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, chính ta, tức là ta, sẽ kiếm chiên ta, ta sẽ tìm nó ra. 12 Ví như kẻ chăn tìm bầy mình ra, trong ngày mà nó ở giữa những chiên mình bị tan-lạc, thì ta cũng sẽ tìm chiên ta ra như vậy: ta sẽ cứu chúng nó ra khỏi mọi nơi mà chúng nó đã bị tan-lạc trong ngày mây mù tăm-tối. 13 Ta sẽ đem chúng nó ra khỏi giữa các dân; ta sẽ nhóm chúng nó lại từ các nước, và đem chúng nó về trong đất riêng chúng nó. Ta sẽ chăn chúng nó trên các núi của Y-sơ-ra-ên, kề khe nước, và trong mọi nơi có dân-cư trong nước. 14 Ta sẽ chăn chúng nó trong những đồng cỏ tốt, và chuồng chúng nó sẽ ở trên các núi nơi đất cao của Y-sơ-ra-ên; ở đó chúng nó sẽ nghỉ trong chuồng tử-tế, và ăn cỏ trong đồng cỏ màu-mỡ, tức là trên các núi của Y-sơ-ra-ên.

15 Ấy chính ta sẽ chăn chiên ta và cho chúng nó nằm nghỉ, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 16 Ta sẽ tìm con nào đã mất, dắt về con nào đã bị đuổi, rịt thuốc cho con nào bị gãy, và làm cho con nào đau được mạnh. Nhưng ta sẽ hủy-diệt những con mập và mạnh. Ta sẽ dùng sự công-bình mà chăn chúng nó.

17 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Còn như bay, hỡi bầy chiên ta, nầy, ta xét-đoán giữa chiên và chiên, giữa chiên đực và dê đực. 18 Bay ăn trong vườn cỏ xinh-tốt, mà lại lấy chân giày-đạp những cỏ còn lại; đã uống những nước trong, lại lấy chân vậy-đục nước còn thừa; bay há chẳng coi sự đó là việc nhỏ-mọn sao? 19 Còn những chiên ta thì phải ăn cỏ chân bay đã giày-đạp, và uống nước chân bay đã vậy-đục!

20 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta, chính ta, sẽ xét-đoán giữa những chiên mập và chiên gầy. 21 Vì bay lấy hông lấy vai mà xốc, lấy sừng mà vích mọi chiên con có bịnh, cho đến chừng bay đã làm tan-lạc chúng nó ra ngoài; 22 nên ta sẽ đến cứu bầy chiên ta, chúng nó sẽ không làm mồi nữa, và ta sẽ xét-đoán giữa chiên và chiên. 23 Ta sẽ lập trên chúng nó chỉ một kẻ chăn, người sẽ chăn chúng nó, tức là Đa-vít, tôi-tớ ta. Ấy là người sẽ chăn chúng nó, người sẽ làm kẻ chăn chúng nó. 24 Ta, Đức Giê-hô-va, sẽ làm Đức Chúa Trời chúng nó, còn Đa-vít, tôi-tớ ta, sẽ làm vua giữa chúng nó. Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán vậy.

25 Bấy giờ ta sẽ kết với chiên ta một giao-ước hòa-bình. Ta sẽ làm cho những thú dữ trong đất dứt đi, đặng dân ta có thể ở yên-ổn trong đồng-vắng và ngủ trong rừng. 26 Ta sẽ làm cho chúng nó với các miền chung-quanh đồi ta nên nguồn phước. Ta sẽ khiến mưa sa nơi mùa thuận-tiện, ấy sẽ là cơn mưa của phước-lành. 27 Cây ngoài đồng sẽ ra trái, và đất sẽ sanh hoa-lợi. Chúng nó sẽ ở yên trong đất mình, và sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta đã bẻ gãy những đòn của ách chúng nó, và đã giải-cứu chúng nó ra khỏi tay những kẻ bắt chúng nó phục-dịch. 28 Chúng nó sẽ chẳng làm mồi của các dân ngoại nữa; những loài thú của đất sẽ chẳng nuốt chúng nó nữa; chúng nó sẽ ở yên-ổn, chẳng ai làm cho sợ-hãi.

29 Ta sẽ sắm vườn có danh-tiếng cho chúng nó, chúng nó sẽ không chết đói trong đất mình nữa, và cũng không còn chịu sự hổ-nhuốc của các nước nữa. 30 Chúng nó sẽ biết ta, Đức Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời chúng nó, ở cùng chúng nó, và biết nhà Y-sơ-ra-ên chúng nó là dân ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

31 Bay là chiên của ta, là chiên của đồng cỏ ta; bay là loài người, và ta là Đức Chúa Trời bay, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

35 Lời của Đức Giê-hô-va được phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy xây mặt hướng về núi Sê-i-rơ, và nói tiên-tri nghịch cùng nó. 3 Hãy nói cùng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi núi Sê-i-rơ, nầy, ta nghịch cùng mầy! Ta sẽ giá tay nghịch cùng mầy, làm cho mầy ra hoang-vu và gở-lạ. 4 Ta sẽ làm cho các thành của mầy ra đồng-vắng, còn mầy sẽ trở nên hoang-vu. Bấy giờ mầy sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. 5 Vì mầy cưu sự ghen-ghét vô-cùng, và đã phó con-cái Y-sơ-ra-ên cho quyền gươm-dao nơi ngày tai-vạ chúng nó, trong kỳ gian-ác về cuối-cùng,

6 vì cớ đó, Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta sẽ sắm-sẵn mầy cho phải huyết, và huyết sẽ đuổi theo mầy. Vì mầy đã chẳng ghét huyết, nên huyết sẽ đuổi theo mầy! 7 Vậy ta sẽ làm cho núi Sê-i-rơ ra gở-lạ hoang-vu, và hủy-diệt cả người đi qua và người trở về. 8 Ta sẽ làm cho các núi nó đầy những kẻ bị giết của nó; những người bị gươm giết sẽ ngã xuống trên các đồi mầy, trong các trũng và giữa dòng mọi sông-suối mầy. 9 Ta sẽ làm cho mầy ra hoang-vu đời đời; các thành mầy sẽ không có dân ở nữa, và bay sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

10 Vì mầy có nói rằng: Hai dân-tộc ấy và hai nước ấy sẽ thuộc về ta, và chúng ta sẽ được nó làm kỷ-vật, dầu Đức Giê-hô-va đương ở đó;​—⁠ 11 nên Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta sẽ đãi mầy bằng cơn giận và sự ghét mà mầy đã bởi lòng ghen-tương tỏ ra nghịch cùng chúng nó, và khi ta xét-đoán mầy, ta sẽ tỏ mình ra giữa chúng nó. 12 Mầy sẽ biết ta, Đức Giê-hô-va, đã nghe những lời sỉ-nhục mầy đã nói ra nghịch cùng các núi Y-sơ-ra-ên, mà rằng: Các núi ấy đã bị làm nên hoang-vu; đã phó cho ta để nuốt. 13 Bay đã lấy miệng khoe mình nghịch cùng ta, và đã thêm những lời mình nghịch cùng ta. Thật, ta đã nghe điều đó!

14 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khi cả đất vui-mừng, ta sẽ làm cho mầy nên hoang-vu. 15 Vì mầy đã lấy làm vui về sản-nghiệp nhà Y-sơ-ra-ên bị hoang-vu, nên ta đãi mầy cũng vậy. Hỡi núi Sê-i-rơ, mầy với cả Ê-đôm, tức cả xứ ấy, sẽ bị hoang-vu, và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

36 Hỡi con người, hãy nói tiên-tri về các núi của Y-sơ-ra-ên, và rằng: Hỡi các núi của Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va! 2 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì quân thù-nghịch có nói về bay rằng: Ê! Những gò cao đời xưa thuộc về chúng ta làm sản-nghiệp!

3 Vì cớ đó, hãy nói tiên-tri, và rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Thật, vì chúng nó đã làm cho bay nên hoang-vu, và nuốt bay tư bề, đặng bay trở nên sản-nghiệp của những kẻ sót lại của các nước, và bay bị miệng kẻ hay nói bàn-luận, và bị dân-sự chê-bai,​—⁠ 4 vì cớ đó, hỡi các núi của Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời của Chúa Giê-hô-va: Chúa Giê-hô-va phán như vầy cho các núi và các gò, cho khe-suối và đồng trũng, cho nơi đổ-nát hoang-vu và các thành bị bỏ, đã phó cho những kẻ sót lại của các nước chung-quanh bay cướp-bóc và nhạo-báng,​—⁠ 5 vì cớ đó, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Thật, trong cơn ghen-tương nóng-nảy, ta rao lời án nghịch cùng kẻ sót lại của các nước ấy và cả Ê-đôm, là những kẻ đầy lòng vui-mừng và ý khinh-dể, định đất của ta cho mình làm kỷ-vật, đặng phó nó cho sự cướp-bóc.

6 Vậy nên, hãy nói tiên-tri về đất của Y-sơ-ra-ên; hãy nói với các núi và các gò, khe-suối và đồng trũng rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Thật ta phán trong cơn ghen và cơn giận của ta, vì bay đã chịu sự hổ-nhuốc của các nước.

7 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta đã thề rằng: Các nước chung-quanh bay chắc sẽ chịu hổ-nhuốc! 8 Nhưng bay, các núi Y-sơ-ra-ên, sẽ sanh những nhánh và ra trái cho dân Y-sơ-ra-ên ta; vì chúng nó sắp trở về. 9 Nầy, ta hướng về bay, xây lại cùng bay, và bay sẽ bị cày-cấy gieo-vãi. 10 Trên đất bay ta sẽ thêm số dân-cư và số con-cái cả nhà Y-sơ-ra-ên. Các thành sẽ có người ở, các nơi đổ-nát sẽ được dựng lại. 11 Ta sẽ thêm loài người và loài vật trên đất bay, chúng nó sẽ thêm nhiều và nẩy-nở; ta sẽ làm cho bay đông dân như lúc trước, và ban ơn cho bay hơn thuở ban-đầu. Bấy giờ bay sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. 12 Ta sẽ làm cho những dân-cư bước đi trên đất ngươi, tức là dân Y-sơ-ra-ên ta. Thật, chúng nó sẽ được mầy làm kỷ-vật; mầy sẽ làm sản-nghiệp chúng nó, và không làm mất con-cái chúng nó nữa.

13 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì người ta nói cùng bay rằng: Hỡi đất, mầy nuốt người ta, và làm mất con-cái của dân mầy đi, 14 cũng vì cớ đó, mầy chẳng nuốt người ta nữa, và không làm mất con-cái của dân mầy đi nữa, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 15 Ta không để cho mầy nghe những lời nhiếc-móc của các nước nữa; mầy sẽ không còn chịu sự nhuốc-nha của các dân nữa, và mầy không khiến dân mình vấp-phạm nữa, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

16 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 17 Hỡi con người, khi nhà Y-sơ-ra-ên ở trong đất mình, đã làm ô-uế đất ấy bởi đường-lối và việc làm của mình: đường-lối chúng nó ở trước mặt ta như là sự ô-uế của một người đàn-bà chẳng sạch. 18 Ta đã rải cơn thạnh-nộ của ta trên chúng nó, vì cớ huyết mà chúng nó đã làm đổ ra trên đất, và vì chúng nó đã làm ô-uế đất ấy bởi thần-tượng mình. 19 Ta đã làm tan-tác chúng nó trong các dân, và chúng nó đã bị rải ra trong nhiều nước; ta đã xét-đoán chúng nó theo đường-lối và việc làm. 20 Khi chúng nó đã tới trong các nước mà chúng nó đã đi đến, thì chúng nó đã phạm danh thánh ta, đến nỗi người ta nói về chúng nó rằng: Ấy là dân của Đức Giê-hô-va; chúng nó đã ra đi từ đất Ngài! 21 Nhưng ta tiếc danh thánh của ta mà nhà Y-sơ-ra-ên đã phạm trong các dân-tộc, là nơi nhà ấy đã đi đến.

22 Vậy nên hãy nói cùng nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, ấy chẳng phải vì cớ các ngươi mà ta làm cách ấy, nhưng vì cớ danh thánh ta mà các ngươi đã phạm trong các dân, là nơi các ngươi đã đi đến. 23 Ta sẽ làm nên thánh danh lớn của ta, là danh đã bị phạm trong các dân, giữa các dân đó các ngươi đã phạm danh ấy. Chúa Giê-hô-va phán: Như vậy các dân-tộc sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi trước mắt chúng nó ta sẽ được tỏ ra thánh bởi các ngươi. 24 Ta sẽ thâu lấy các ngươi khỏi giữa các dân; ta sẽ nhóm các ngươi lại từ mọi nước, và đem về trong đất riêng của các ngươi. 25 Ta sẽ rưới nước trong trên các ngươi, và các ngươi sẽ trở nên sạch; ta sẽ làm sạch hết mọi sự ô-uế và mọi thần-tượng của các ngươi. 26 Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi thịt các ngươi, và ban cho các ngươi lòng bằng thịt. 27 Ta sẽ đặt Thần ta trong các ngươi, và khiến các ngươi noi theo luật-lệ ta, thì các ngươi sẽ giữ mạng-lịnh ta và làm theo. 28 Các ngươi sẽ ở trong đất mà ta đã ban cho tổ-phụ các ngươi; các ngươi sẽ làm dân ta, ta sẽ làm Đức Chúa Trời các ngươi.

29 Ta sẽ giải-cứu các ngươi khỏi mọi sự ô-uế; ta sẽ gọi lúa mì tốt lên, khiến cho nẩy-nở thêm nhiều, và không giáng cho các ngươi sự đói-kém. 30 Ta sẽ thêm nhiều trái cây và hoa-lợi của đồng-ruộng, hầu cho các ngươi không vì đói-kém chịu sự xấu-hổ ở giữa các nước. 31 Bấy giờ các ngươi sẽ nhớ lại đường-lối xấu-xa của mình, và việc làm của mình là không tốt. Chính các ngươi sẽ tự gớm-ghét mình, vì cớ tội-lỗi và những sự gớm-ghiếc của các ngươi. 32 Chúa Giê-hô-va phán: Chẳng phải vì cớ các ngươi mà ta làm như vậy, các ngươi khá biết rõ. Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, khá biết hổ và mắc-cỡ về đường-lối mình!

33 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ngày mà ta sẽ làm sạch mọi tội-lỗi các ngươi, ta sẽ lại làm cho thành các ngươi có dân ở, và những chỗ đổ-nát sẽ dựng lại. 34 Đất hoang-vu sẽ cày-cấy, dầu mà trước đã hoang-vu trước mắt mọi kẻ đi qua. 35 Chúng nó sẽ nói rằng: Đất hoang-vu nầy đã trở nên như vườn Ê-đen; những thành đổ-nát, hoang-vu, tàn-phá kia, kìa đã có tường-vách và dân ở! 36 Bấy giờ các dân-tộc còn sót lại xung-quanh các ngươi sẽ biết rằng ta, Đức Giê-hô-va, đã cất lại nơi bị phá, trồng lại nơi bị hủy. Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán lời đó, và sẽ làm thành.

37 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta còn muốn nhà Y-sơ-ra-ên cầu-hỏi ta để ta làm sự nầy cho: Ta sẽ thêm nhiều người nam nó như một bầy chiên. 38 Các thành đổ-nát sẽ đầy những bầy người, như bầy chiên để làm của-lễ, như bầy của Giê-ru-sa-lem trong ngày lễ trọng-thể. Và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

37 Tay của Đức Giê-hô-va đặt trên ta; Ngài dắt ta ra trong Thần Đức Giê-hô-va, và đặt ta giữa trũng; nó đầy những hài-cốt. 2 Đoạn Ngài khiến ta đi vòng quanh những hài-cốt ấy; nầy, có nhiều lắm trên đồng trũng đó, và đều là khô lắm. 3 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, những hài-cốt nầy có thể sống chăng? Ta thưa rằng: Lạy Chúa Giê-hô-va, chính Chúa biết điều đó! 4 Ngài bèn phán cùng ta rằng: Hãy nói tiên-tri về hài-cốt ấy, và bảo chúng nó rằng: Hỡi hài-cốt khô, khá nghe lời Đức Giê-hô-va.

5 Chúa Giê-hô-va phán cùng những hài-cốt ấy rằng: Nầy, ta sẽ phú hơi-thở vào trong các ngươi, và các ngươi sẽ sống. 6 Ta sẽ đặt gân vào trong các ngươi, sẽ khiến thịt mọc lên trên các ngươi, và che các ngươi bằng da. Ta sẽ phú hơi-thở trong các ngươi, và các ngươi sẽ sống; rồi các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.

7 Vậy ta nói tiên-tri như Ngài đã phán-dặn ta; ta đương nói tiên-tri, thì có tiếng, và nầy, có động đất: những xương nhóm lại hiệp với nhau. 8 Ta nhìn-xem, thấy những gân và thịt sanh ra trên những xương ấy; có da bọc lấy, nhưng không có hơi-thở ở trong.

9 Bấy giờ Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, hãy nói tiên-tri cùng gió; hãy nói tiên-tri và bảo gió rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi hơi-thở, khá đến từ gió bốn phương, thở trên những người bị giết, hầu cho chúng nó sống.

10 Vậy ta nói tiên-tri như Ngài đã phán-dặn ta, và hơi-thở vào trong chúng nó; chúng nó sống, và đứng dậy trên chân mình, hiệp lại thành một đội quân rất lớn.

11 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, những hài-cốt nầy, ấy là cả nhà Y-sơ-ra-ên. Nầy, chúng nó nói rằng: Xương chúng ta đã khô, lòng trông-cậy chúng ta đã mất, chúng ta đã tuyệt-diệt cả! 12 Vậy, hãy nói tiên-tri, và bảo chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi dân ta, nầy, ta sẽ mở mồ-mả các ngươi, làm cho các ngươi lại lên khỏi mồ-mả, và ta sẽ đem các ngươi về trong đất của Y-sơ-ra-ên. 13 Hỡi dân ta, các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta đã mở mồ-mả các ngươi, và làm cho các ngươi lại lên khỏi mồ-mả. 14 Ta sẽ đặt Thần ta trong các ngươi, và các ngươi sẽ sống. Ta sẽ lại lập các ngươi trong đất riêng của các ngươi; rồi các ngươi sẽ biết rằng ta, Đức Giê-hô-va, sau khi hứa lời ấy thì đã làm thành, Đức Giê-hô-va phán vậy.

15 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 16 Hỡi con người, hãy lấy một cây gậy và viết ở trên rằng: Cho Giu-đa, và cho con-cái Y-sơ-ra-ên là bạn người. Hãy lấy một cây gậy khác và viết ở trên rằng: Cho Giô-sép, ấy là cây gậy của Ép-ra-im, và của cả nhà Y-sơ-ra-ên là bạn người. 17 Hãy để gậy nầy với gậy kia hiệp làm một, đặng làm thành một cây trong tay ngươi. 18 Khi các con-cái dân ngươi sẽ hỏi ngươi mà rằng: Vậy xin cắt-nghĩa cho chúng tôi điều đó là gì;​—⁠ 19 thì ngươi khá trả lời rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ lấy gậy của Giô-sép và của các chi-phái Y-sơ-ra-ên là bạn người, là gậy ở trong tay Ép-ra-im. Ta sẽ hiệp lại với gậy của Giu-đa đặng làm nên chỉ một gậy mà thôi, và hai cái sẽ cùng hiệp làm một trong tay ta. 20 Ngươi khá cầm những gậy mà ngươi đã viết chữ ở trên, hiệp lại trong tay ngươi cho chúng nó thấy,

21 và nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ kéo con-cái Y-sơ-ra-ên ra khỏi giữa các nước mà trong các nước ấy chúng nó đã đi. Ta sẽ nhóm chúng nó lại từ bốn phương, và đem chúng nó về trong đất riêng của chúng nó. 22 Ta sẽ hiệp chúng nó lại làm chỉ một dân-tộc trong đất ấy, ở trên núi của Y-sơ-ra-ên. Chỉ một vua sẽ cai-trị chúng nó hết thảy. Chúng nó sẽ không thành ra hai dân-tộc, và không chia ra hai nước nữa. 23 Chúng nó sẽ không tự làm ô-uế nữa bởi thần-tượng chúng nó, hoặc bởi những vật đáng ghét, hoặc bởi mọi sự phạm tội của mình. Ta sẽ giải-cứu chúng nó khỏi mọi nơi ở mà chúng nó đã phạm tội. Ta sẽ làm sạch chúng nó, vậy thì chúng nó sẽ làm dân ta, ta sẽ làm Đức Chúa Trời chúng nó.

24 Tôi-tớ ta là Đa-vít sẽ làm vua trên chúng nó. Hết thảy chúng nó sẽ có chỉ một kẻ chăn; chúng nó sẽ bước theo các mạng-lịnh của ta; chúng nó sẽ gìn-giữ các luật-lệ của ta và làm theo. 25 Chúng nó sẽ ở đất mà ta đã ban cho tôi-tớ ta là Gia-cốp, và là đất tổ-phụ các ngươi đã ở. Chúng nó, con-cái chúng nó, và con-cái của con-cái chúng nó sẽ ở đó cho đến đời đời; tôi-tớ ta là Đa-vít sẽ làm vua chúng nó mãi mãi.

26 Vả, ta sẽ lập với chúng nó một giao-ước hòa-bình; ấy sẽ là một giao-ước đời đời giữa chúng nó với ta. Ta sẽ lập chúng nó và làm cho đông-đúc. Ta sẽ đặt nơi thánh ta giữa chúng nó đời đời. 27 Đền-tạm ta sẽ ở giữa chúng nó; ta sẽ làm Đức Chúa Trời chúng nó, chúng nó sẽ làm dân ta. 28 Bấy giờ các nước sẽ biết ta, là Đức Giê-hô-va, biệt Y-sơ-ra-ên ra thánh, vì nơi thánh ta sẽ ở giữa chúng nó đời đời.

38 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy xây mặt lại cùng Gót ở đất Ma-gốc là vua của Rô-sơ, Mê-siếc, và Tu-banh, mà nói tiên-tri nghịch cùng người. 3 Ngươi khá nói rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Gót, vua của Rô-sơ, Mê-siếc, và Tu-banh, nầy, ta nghịch cùng ngươi. 4 Ta sẽ quay ngươi lại, đặt những móc trong hàm ngươi, khiến ngươi ra khỏi bờ-cõi mình, ngươi và cả đạo-binh ngươi, ngựa cùng người cỡi ngựa, hết thảy đều mặc áo chiến, hiệp làm cơ-binh đông lắm, mang những thuẫn lớn thuẫn nhỏ, và hết thảy đều cầm gươm. 5 Những lính-chiến của Phe-rơ-sơ, Cút, và Phút sẽ ở cùng chúng nó, hết thảy đều mang thuẫn và đội mão trụ. 6 Gô-me và hết thảy quân-đội nó, nhà Tô-ga-ma ở phía cực-bắc với hết thảy bè-đảng nó, tức là nhiều dân sẽ phụ về ngươi.

7 Ngươi khá sẵn-sàng; ngươi cùng hết thảy dân-chúng nhóm lại xung-quanh ngươi khá sửa-soạn trước. Ngươi hãy làm tướng chúng nó.

8 Sau nhiều ngày, ngươi sẽ lãnh mạng ra đi; trong những năm sau-rốt ngươi sẽ đến trong một đất là đất đã được giải-cứu khỏi gươm và nhóm lại từ giữa nhiều dân-tộc; ngươi sẽ đến trên núi Y-sơ-ra-ên, là nơi đổ-nát đã lâu, nhưng nó đã được đem về từ giữa các dân, và chúng nó hết thảy sẽ ở yên. 9 Ngươi sẽ sấn-tới, sẽ đến như gió bão, như một đám mây trùm cả đất, ngươi, mọi đạo-binh ngươi, và nhiều dân-tộc với ngươi.

10 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Trong những ngày đó, có ý-tưởng sẽ dấy lên trong trí ngươi, ngươi sẽ định mưu-kế hung-dữ. 11 Ngươi sẽ nói rằng: Ta sẽ đi đến đất có làng không có thành-quách, ta sẽ đến cùng những dân yên-lặng an-ổn, hết thảy ở trong những nơi không có tường, không then và không cửa. 12 Ta sẽ ra trận đặng cướp và lấy của, đặng dang tay trên những nơi đổ-nát đó mà nay đã có dân-cư, và trên một dân đã được đem về từ giữa các nước, có những súc-vật và của-cải, ăn-ở giữa thế-gian.

13 Sê-ba và Đê-đan, những con buôn của Ta-rê-si và hết thảy những sư-tử tơ của nó, sẽ nói cùng ngươi rằng: Có phải ngươi đến đặng bóc-lột, ngươi nhóm quân-đội mình lại đặng cướp của, đặng đem bạc và vàng đi, đặng lấy những súc-vật và của-cải, đặng làm một sự cướp-giựt lớn sao?

14 Vậy nên, hỡi con người, hãy nói tiên-tri và bảo Gót rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Trong ngày đó, khi dân Y-sơ-ra-ên của ta ở yên-ổn, ngươi há chẳng phải sẽ biết sao? 15 Bấy giờ ngươi sẽ đến từ nơi ngươi, từ phương cực-bắc, ngươi và nhiều dân ở với ngươi, hết thảy đều cỡi ngựa, người đông nhiều hiệp nên một đạo-binh mạnh. 16 Hỡi Gót! Ngươi sẽ đến đánh dân Y-sơ-ra-ên ta, như một đám mây che-phủ đất. Thật vậy, trong những ngày sau-rốt, ta sẽ khiến ngươi đi đánh đất ta, hầu cho các dân-tộc học mà nhìn-biết ta, khi ta sẽ được tỏ ra thánh bởi ngươi trước mắt chúng nó.

17 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Xưa kia ta đã cậy tôi-tớ ta, là các tiên-tri của Y-sơ-ra-ên, trong những thời đó, trải nhiều năm, họ đã nói tiên-tri rằng ta sẽ khiến ngươi đến nghịch cùng dân ta, ấy há chẳng phải là ta đã phán về ngươi sao?

18 Chúa Giê-hô-va phán: Sẽ xảy đến trong ngày đó, là ngày Gót sẽ đi đánh đất Y-sơ-ra-ên, thì cơn giận của ta sẽ nổi trên lỗ-mũi ta. 19 Ta đương ghen-tương, đương giận phừng-phừng mà nói rằng: Thật, trong ngày đó sẽ có sự rúng-động lớn phát ra trong đất Y-sơ-ra-ên. 20 Trước mặt ta, những cá biển, những chim trời, những loài thú đồng, hết thảy những côn-trùng bò trên đất, hết thảy những người ở trên mặt đất, sẽ đều run-rẩy. Những núi đều bị quăng xuống, những vách đá đều đổ xuống, hết thảy những tường đều bị sụp xuống đất.

21 Chúa Giê-hô-va phán: Ta sẽ gọi gươm đến nghịch cùng nó ở trên mọi núi của ta. Ai nấy sẽ xây gươm lại nghịch cùng anh em mình. 22 Ta sẽ làm sự xét-đoán nghịch cùng nó bởi dịch-lệ và bởi máu. Ta sẽ khiến những trận mưa dầm, mưa đá, lửa và diêm-sinh đổ xuống trên nó, trên đạo-binh nó, và dân đông đi với nó. 23 Ấy vậy, ta sẽ làm sáng danh ta, sẽ tỏ mình ra thánh, và sẽ được nhận-biết trước mắt nhiều dân-tộc. Chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va.

39 Hỡi con người, hãy nói tiên-tri nghịch cùng Gót và bảo nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Gót, vua của Rô-sơ, Mê-siếc, và Tu-banh, nầy, ta nghịch cùng ngươi. 2 Ta sẽ quay ngươi lại. Ta sẽ dẫn ngươi đi, và khiến ngươi đến từ phía cực-bắc, và đem ngươi lên trên các núi của Y-sơ-ra-ên. 3 Ta sẽ đánh rơi cung của ngươi khỏi tay tả, và làm rớt những tên của ngươi khỏi tay hữu. 4 Ngươi sẽ ngã xuống trên các núi của Y-sơ-ra-ên, ngươi và mọi đạo-binh ngươi, cả đến những dân theo ngươi nữa. Ta sẽ phó ngươi cho mọi loài chim ăn thịt, và cho loài thú đồng nuốt đi.

5 Ngươi sẽ ngã xuống trên đồng-ruộng; vì ta đã phán, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

6 Bấy giờ ta sẽ sai lửa xuống trên Ma-gốc, và trên những kẻ ở yên-ổn nơi các cù-lao; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va. 7 Ta sẽ tỏ danh thánh ta ra giữa dân Y-sơ-ra-ên ta, và ta không để cho nói phạm đến danh thánh ta nữa. Các dân-tộc sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va, là Đấng Thánh trong Y-sơ-ra-ên.

8 Nầy, sự ấy đến, và sẽ làm thành, Chúa Giê-hô-va phán vậy; ấy là ngày mà ta đã rao! 9 Bấy giờ những dân-cư các thành của Y-sơ-ra-ên sẽ đi ra, đặng đốt và phó cho lửa những khí-giới, những thuẫn lớn và nhỏ, những cung và tên, những giáo và sào, chúng nó đem chum lửa được bảy năm. 10 Chúng nó sẽ không tìm củi trong đồng, không đốn củi trong rừng, vì lấy khí-giới mà chụm lửa.

Chúng nó sẽ bóc-lột những kẻ đã bóc-lột mình, và cướp-giựt những kẻ đã cướp-giựt mình, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

11 Sẽ xảy ra trong ngày đó, ta sẽ cho Gót một chỗ chôn tại Y-sơ-ra-ên, trong đồng trũng của những người qua lại, ở về phương đông biển; và chỗ chôn đó sẽ ngăn đường của khách bộ-hành. Ấy tại đó người ta sẽ chôn Gót và cả đoàn dân nó; và người ta sẽ gọi đồng trũng ấy là đồng trũng của đảng Gót. 12 Nhà Y-sơ-ra-ên sẽ phải mất bảy tháng để chôn chúng nó, hầu cho làm sạch trong đất. 13 Hết thảy dân-cư trong đất sẽ chôn chúng nó, và ấy sẽ là một ngày danh-tiếng cho dân, là ngày mà ta sẽ được vinh-hiển, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

14 Chúng nó sẽ cắt những người hằng đi tuần trong đất, và với những người đó sẽ có người chôn những thây còn lại trên mặt đất để làm cho sạch; qua khỏi bảy tháng, họ sẽ đi tìm-kiếm. 15 Vậy nếu họ đi tuần trong đất, thấy những xương người ta, thì dựng tiêu-chí một bên, cho đến chừng nào những kẻ chôn đã chôn những xương ấy trong đồng trũng của đảng Gót. 16 Cũng sẽ có một thành được gọi tên là Đảng. Ấy người ta sẽ làm sạch trong đất như vậy.

17 Hỡi con người, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy nói cùng cả loài chim và hết thảy các loài thú đồng rằng: Hãy nhóm lại, hãy từ bốn phương đến vì một của-lễ mà ta dọn cho bay, tức là một của-lễ lớn trên các núi Y-sơ-ra-ên, để bay được ăn thịt và uống huyết. 18 Bay sẽ ăn thịt của người mạnh-bạo, uống huyết của các quan-trưởng trong thiên-hạ, những chiên đực, chiên con, dê đực, bò đực mập của Ba-san. 19 Bay sẽ ăn mỡ cho no, uống huyết cho say, trong hi-sinh mà ta giết cho bay.

20 Nơi bàn ta, bay sẽ ăn no những ngựa và xe trận, những người mạnh-bạo, và mọi lính-chiến, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

21 Ta sẽ tỏ sự vinh-hiển ta ra trong các nước; hết thảy các dân-tộc sẽ thấy sự đoán-xét ta làm ra, và tay ta đặt trên chúng nó. 22 Từ ngày đó về sau, nhà Y-sơ-ra-ên sẽ biết ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của mình. 23 Bấy giờ các dân-tộc sẽ biết rằng nhà Y-sơ-ra-ên đã bị đem đi làm phu-tù vì cớ tội-lỗi nó, vì cớ nó đã phạm tội nghịch cùng ta. Ấy vì vậy mà ta giấu mặt ta khỏi chúng nó, mà ta đã phó chúng nó trong tay những kẻ nghịch-thù, và chúng nó chết hết thảy bởi gươm. 24 Ta đã đãi chúng nó như vậy, vì cớ sự ô-uế và tội-ác chúng nó, và ta đã che mặt khỏi chúng nó.

25 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nay ta sẽ đem những kẻ phu-tù của Gia-cốp trở về; ta sẽ thương-xót cả nhà Y-sơ-ra-ên, và vì danh thánh ta mà nổi ghen. 26 Chúng nó sẽ mang xấu-hổ và mắc tội-lỗi về mọi tội-lỗi mà chúng nó đã phạm nghịch cùng ta, khi chúng nó sẽ ở yên trong đất mình, không lo-sợ ai hết. 27 Là khi ta sẽ đem chúng nó về từ giữa các dân và thâu lại khỏi các đất của kẻ thù chúng nó, thì ta sẽ được tỏ ra thánh bởi chúng nó ở trước mắt nhiều nước.

28 Chúng nó sẽ biết rằng ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của mình, là khi ta đã đày chúng nó làm phu-tù giữa các nước rồi, và đã thâu chúng nó lại đến đất của mình, chẳng để sót một kẻ nào ở đó. 29 Ta sẽ không che mặt khỏi chúng nó nữa, vì ta sẽ đổ Thần ta trên nhà Y-sơ-ra-ên, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

40 Năm thứ hai mươi lăm sau khi chúng ta bị làm phu-tù, đầu năm, ngày mồng mười trong tháng, tức là mười bốn năm sau khi Giê-ru-sa-lem bị hãm, cũng trong ngày ấy, tay của Đức Giê-hô-va đặt trên ta; và Ngài đem ta vào trong thành ấy. 2 Trong các sự hiện-thấy của Đức Chúa Trời, Ngài đem ta vào đất Y-sơ-ra-ên, và đặt ta trên một hòn núi rất cao, trên núi đó, về phía nam, dường như có sự xây-cất một thành.

3 Khi Ngài đã dắt ta vào đó, ta thấy một người hình-dáng như người bằng đồng. Người ấy cầm trong tay một sợi dây gai và một cái cần để đo, đứng nơi hiên-cửa. 4 Người bảo ta rằng: Hỡi con người, hãy lấy mắt xem, lấy tai nghe, và để lòng vào những việc mà ta sẽ tỏ ra cho ngươi; vì ấy là để cho ngươi thấy cả, mà đem ngươi đến đây. Vậy mọi điều ngươi sẽ thấy, khá thuật lại cho nhà Y-sơ-ra-ên biết.

5 Nầy, có một cái tường ngoài bao chung-quanh nhà. Người ấy cầm trong tay một cái cần để đo, dài sáu cu-đê, mỗi cu-đê dài hơn cu-đê thường một gang tay. Người đo bề rộng của tường là một cần, và bề cao là một cần.

6 Kế đó, người đi đến nơi hiên-cửa phía đông, bước lên những cấp, đặng đo ngạch hiên-cửa, bề rộng một cần; ngạch khác cũng rộng một cần. 7 Mỗi phòng dài một cần và rộng một cần. Giữa các phòng, có một khoảng hở năm cu-đê; ngạch của hiên-cửa trong, gần bên nhà ngoài hiên-cửa ấy, rộng một cần.

8 Người đo nhà ngoài của hiên-cửa, về phía trong, cũng một cần. 9 Người đo nhà ngoài của hiên-cửa, có tám cu-đê, và những cột nó hai cu-đê; ấy là nhà ngoài của hiên-cửa về phía trong.

10 Những phòng của hiên-cửa phía đông mỗi bên ba cái, cả ba lớn đồng nhau, và các cột mỗi bên đo bằng nhau.

11 Người đo bề rộng của lỗ hiên-cửa, có mười cu-đê, và bề dài mười ba cu-đê.

12 Trước các phòng mỗi bên có một cái câu-lơn một cu-đê; và mỗi phòng một bề có sáu cu-đê, bề kia cũng sáu cu-đê.

13 Người đo hiên-cửa, từ mái của phòng nầy đến mái của phòng khác là hai mươi lăm cu-đê bề ngang, từ cửa nầy đến cửa kia. 14 Đoạn, người tính các cột là sáu mươi cu-đê, gần các cột ấy có hành-lang bao lấy hiên-cửa. 15 Khoảng hở giữa cửa vào và nhà ngoài của cửa trong là năm mươi cu-đê.

16 Nơi các phòng và những cột nó, nơi phía trong hiên-cửa, cả đến các nhà ngoài, thảy đều có những cửa-sổ chấn-song. Nơi phía trong, cả chung-quanh có những cửa-sổ, và trên các cột có những hình cây kè.

17 Rồi đó, người dẫn ta vào nơi hành-lang ngoài; nầy, tại đó có những phòng, và có nền lót đá chung-quanh hành-lang; trên nền lót đá ấy có ba mươi cái phòng. 18 Nền lót đá ở bốn phía hiên-cửa, và bề dài bằng hiên-cửa ấy là nền lót đá dưới.

19 Người đo bề ngang từ phía trước hiên-cửa dưới cho đến mép hành-lang trong, là một trăm cu-đê, phía đông và phía bắc cũng vậy.

20 Người lại đo bề dài và bề ngang của hiên-cửa phía bắc thuộc về hành-lang ngoài. 21 Những phòng của nó mỗi bên ba cái, các cột và nhà ngoài cũng đồng cỡ với của hiên-cửa thứ nhứt: năm mươi cu-đê bề dài và hai mươi lăm cu-đê bề ngang. 22 Những cửa-sổ, nhà ngoài và hình cây kè của nó cũng đồng cỡ với của hiên-cửa phía đông; có bảy cấp bước lên, cái nhà ngoài ở ngay trước các cấp ấy.

23 Đối với hiên-cửa phía bắc và hiên-cửa phía đông thì có hiên-cửa hành-lang trong. Từ hiên-cửa nầy đến hiên-cửa khác độ một trăm cu-đê.

24 Rồi đó, người dắt ta qua phía nam, nầy, tại đó có hiên-cửa hướng nam; người đo các cột và các nhà ngoài, cũng đồng cỡ nhau. 25 Hiên-cửa ấy có những cửa-sổ giống như những cửa-sổ trước bao-bọc lấy, các nhà ngoài cũng vậy; bề dài của hiên-cửa nầy là năm mươi cu-đê, và bề ngang hai mươi lăm cu-đê. 26 Có bảy cấp bước lên, ngay trước các cấp ấy có một cái nhà ngoài; mỗi phía có những hình cây kè trên các cột.

27 Hành-lang trong có một cái hiên-cửa hướng nam, người ấy đo từ hiên-cửa nầy đến hiên-cửa khác, về phía nam, một trăm cu-đê. 28 Đoạn người đem ta vào hành-lang trong do hiên-cửa phía nam; người đo hiên-cửa phía nam, có đồng một cỡ. 29 Những phòng, những cột, và những nhà ngoài của nó cũng đồng cỡ nhau. Hiên-cửa nầy có những cửa-sổ bao-bọc lấy, các nhà ngoài nó cũng vậy; bề dài nó là năm mươi cu-đê, và bề ngang hai mươi lăm cu-đê. 30 Cả chung-quanh có nhà ngoài, bề dài hai mươi lăm cu-đê, bề ngang năm cu-đê. 31 Các nhà ngoài của hiên-cửa ở về phía hành-lang ngoài; có những hình cây kè ở trên các cột nó, và có tám cấp bước lên.

32 Kế đó, người ấy dắt ta vào hành-lang trong về phía đông; người đo hiên-cửa đó cũng đồng một cỡ. Những phòng, những cột, và nhà ngoài của nó cũng đồng một cỡ, và hiên-cửa nầy có những cửa-sổ bao-bọc lấy, các nhà ngoài cũng vậy. 33 Hành-lang dài năm mươi cu-đê, rộng hai mươi lăm cu-đê. 34 Các nhà ngoài của hiên-cửa nầy ở về phía hành-lang ngoài; mỗi phía có hình cây kè trên các cột, và có tám cấp bước lên.

35 Đoạn người ấy đem ta vào trong hiên-cửa phía bắc; người đo hiên-cửa, cũng đồng một cỡ, 36 những phòng, những cột, và những nhà ngoài nó cũng vậy; lại có những cửa-sổ khắp chung-quanh. Hiên-cửa nầy bề dài năm mươi cu-đê, rộng hai mươi lăm cu-đê. 37 Những nhà ngoài của nó ở về phía hành-lang ngoài; mỗi phía có những hình cây kè trên các cột, và có tám cấp bước lên.

38 Có một cái phòng mà cửa nó ở gần các cột của hiên-cửa, ấy người ta rửa các của-lễ thiêu ở đó.

39 Trong nhà ngoài của hiên-cửa mỗi phía có hai cái bàn, trên đó người ta giết những con sinh về của-lễ thiêu, về của-lễ chuộc sự mắc lỗi, và về của-lễ chuộc tội. 40 Về phía ngoài, tại chỗ bước lên, hướng về hiên-cửa phía bắc, có hai cái bàn; bên kia, về phía nhà ngoài của hiên-cửa, cũng có hai cái bàn. 41 Như vậy, bốn cái bàn ở bên nầy hiên-cửa, và bốn cái bàn ở bên kia, cọng là tám cái; trên các bàn đó người ta giết những con sinh. 42 Lại có bốn cái bàn bằng đá vuông để dùng về của-lễ thiêu, dài một cu-đê rưỡi, rộng một cu-đê rưỡi, cao một cu-đê. Người ta để trên đó những khí-cụ dùng mà giết con sinh về của-lễ thiêu và các của-lễ khác. 43 Có những móc rộng bằng lòng bàn tay cắm cùng bốn phía tường; thịt tế phải để trên các bàn.

44 Phía ngoài hiên-cửa trong, có những phòng để cho kẻ hát nơi hành-lang trong, kề hiên-cửa phía bắc, ngó về phía nam. Lại một cái phòng nữa ở về phía hiên-cửa đông, ngó về phía bắc.

45 Người ấy bảo ta rằng: Cái phòng ngó qua phía nam là để cho các thầy tế-lễ giữ nhà; 46 cái phòng ngó qua phía bắc để cho các thầy tế-lễ giữ bàn-thờ. Ấy là các con trai của Xa-đốc, tức là trong vòng các con trai Lê-vi, đến gần Đức Giê-hô-va đặng hầu-việc Ngài.

47 Đoạn người đo hành-lang vuông, có một trăm cu-đê bề dài và một trăm cu-đê bề ngang. Bàn-thờ thì ở trước mặt nhà.

48 Kế đó người đem ta vào nhà ngoài của nhà, và người đo các cột ở đó, bên nầy năm cu-đê, bên kia năm cu-đê; bề ngang của hiên-cửa bên nầy ba cu-đê, bên kia ba cu-đê.

49 Nhà ngoài có hai mươi cu-đê bề dài, và mười một cu-đê bề ngang; có những cấp bước lên, kề các cột lại có hai cây trụ, bên nầy một cây, bên kia một cây.

41 Đoạn người đem ta vào trong đền-thờ, và người đo các cột ở đó. Các cột có sáu cu-đê bề ngang về bên nầy, và sáu cu-đê về bên kia: cũng bằng bề ngang của đền-tạm thuở xưa vậy. 2 Bề ngang của cửa vào là mười cu-đê: năm cu-đê bên nầy, năm cu-đê bên kia. Người đo bề dài: bốn mươi cu-đê; và bề ngang: hai mươi cu-đê.

3 Người vào bên trong, đo các cột chỗ cửa vào: hai cu-đê; bề cao của cửa: sáu cu-đê; bề ngang của cửa: bảy cu-đê. 4 Người đo phía trong-cùng, bề dài hai mươi cu-đê, bề ngang hai mươi cu-đê, và bảo ta rằng: Chính là chỗ rất thánh đây.

5 Rồi người đo tường nhà: sáu cu-đê; bề ngang của những phòng bên hông khắp chung-quanh nhà: bốn cu-đê. 6 Những phòng bên hông có ba tầng, mỗi tầng ba mươi phòng; những phòng ấy giáp với một cái tường xây chung-quanh nhà, khá dựa vào đó mà không gác lên trên tường nhà. 7 Nhà-cầu càng cao càng rộng, vì tường chung-quanh nhà càng cao càng hẹp, cho nên nhà cũng càng cao càng rộng. Người ta đi lên từ tầng dưới đến tầng trên do tầng giữa.

8 Ta thấy cả cái nhà nằm trên một cái nền cao trọn một cần, nghĩa là sáu cu-đê lớn, nền của các phòng bên hông cũng vậy. 9 Bề dày của tường ngoài về các phòng bên hông là năm cu-đê; cái tường ấy lò ra bởi nền của nhà bên hông nhà.

10 Khoảng trống ở giữa các phòng bên hông nhà và các phòng khác rộng là hai mươi cu-đê khắp chung-quanh nhà. 11 Những cửa của các phòng bên hông mở ra nơi đất không: một lối vào ở phía bắc, một lối phía nam; và bề ngang của chỗ đó đều là năm cu-đê.

12 Cái nhà ở về trước khoảng đất biệt riêng, hướng tây, rộng là bảy mươi cu-đê; tường bao quanh nhà ấy dày năm cu-đê, dài chín mươi cu-đê.

13 Đoạn người đo nhà, dài một trăm cu-đê; khoảng đất biệt riêng, nhà, và các tường cũng dài một trăm cu-đê. 14 Bề ngang của mặt nhà, với khoảng đất biệt riêng về phía đông, là một trăm cu-đê.

15 Kế đó, người đo bề dài của cái nhà ở trước mặt khoảng đất biệt riêng trên chỗ đằng sau, và các nhà-cầu của mỗi bên: lại là một trăm cu-đê.

Đền-thờ, về phía trong, các nhà ngoài của hành-lang, 16 các ngạch cửa, các cửa-sổ chấn-song, các nhà-cầu chung-quanh, cùng ba tầng phía trước các ngạch cửa, thảy đều lợp lá mái bằng ván. Từ đất đến các cửa-sổ đều đóng lại, 17 trên cửa, bên trong và bên ngoài đền-thờ, khắp tường chung-quanh, bề trong và bề ngoài, đều có đo cả. 18 Người ta đã chạm những chê-ru-bim và những hình cây kè, một hình cây kè ở giữa hai chê-ru-bim; mỗi chê-ru-bim có hai mặt, 19 một mặt người ta xây bên nầy hướng về hình cây kè, một mặt sư-tử tơ xây bên kia hướng về hình cây kè, khắp cả nhà đều chạm như vậy. 20 Từ đất đến trên cửa, có những chê-ru-bim và những cây kè chạm, trên tường đền-thờ cũng vậy.

21 Khuôn cửa của đền-thờ hình vuông, và mặt trước của nơi thánh cũng đồng một hình như hình trước của đền-thờ. 22 Cái bàn-thờ thì bằng gỗ, cao ba cu-đê, dài hai cu-đê. Những góc, mặt, và những cạnh của bàn-thờ đều bằng gỗ. Người ấy bảo ta rằng: Nầy là cái bàn ở trước mặt Đức Giê-hô-va.

23 Đền-thờ và nơi thánh có hai cửa; 24 mỗi cửa có hai cánh khép lại được, cửa nầy hai cánh, cửa kia hai cánh. 25 Có những chê-ru-bim và những cây kè chạm trên cửa đền-thờ, cũng như trên tường. Trên phía trước nhà ngoài, về phía ngoài, có ngạch cửa bằng gỗ. 26 Cũng có những cửa-sổ chấn-song, những hình cây kè ở bên nầy bên kia, nơi bốn phía ngoài, nơi các phòng bên hông đền và nơi ngạch cửa.

42 Đoạn người dắt ta vào hành-lang ngoài, về phía bắc, và đem ta vào trong cái phòng ở trước mặt khoảng đất biệt riêng, đối với nhà hướng bắc. 2 Trên trước mặt là nơi có cửa vào về phía bắc, những phòng ấy choán bề dài một trăm cu-đê, bề ngang năm mươi cu-đê. 3 Các phòng đối nhau, trên một bề dài hai mươi cu-đê, nơi hành-lang trong, đối với nền lót đá của hành-lang ngoài, tại đó có những nhà-cầu ba tầng. 4 Phía trước các phòng có đường đi rộng mười cu-đê, và phía trong có một con đường rộng một cu-đê; những cửa phòng đều xây về phía bắc. 5 Những phòng trên hẹp hơn những phòng dưới và những phòng giữa, vì các nhà-cầu choán chỗ của những phòng trên. 6 Có ba tầng, song không có cột như cột của hành-lang; cho nên những phòng trên và những phòng giữa hẹp hơn những phòng dưới.

7 Bức tường ngoài đi dọc theo các phòng về hướng hành-lang ngoài, trước mặt các phòng, có năm mươi cu-đê bề dài; 8 vì bề dài của các phòng trong hành-lang ngoài là năm mươi cu-đê, còn về trước mặt đền-thờ thì có một trăm cu-đê. 9 Dưới các phòng ấy, về phía đông, có một cửa vào cho những người từ hành-lang ngoài mà đến.

10 Cũng có những phòng trên bề ngang tường hành-lang, về phía đông, ngay trước mặt khoảng đất biệt riêng và nhà. 11 Có một con đường trước các phòng ấy, cũng như trước các phòng phía bắc; hết thảy các phòng ấy bề dài bề ngang bằng nhau, đường ra lối vào và hình-thế cũng giống nhau. 12 Các cửa phòng phía nam cũng đồng như vậy. Nơi vào con đường, trước mặt tường phía đông đối ngay, có một cái cửa, người ta vào bởi đó.

13 Bấy giờ người bảo ta rằng: Các phòng phía bắc và các phòng phía nam, ngay trước khoảng đất biệt riêng, là những phòng thánh, là nơi các thầy tế-lễ gần Đức Giê-hô-va ăn những vật rất thánh. Các thầy ấy sẽ để đó những vật rất thánh, của-lễ chay, của-lễ chuộc sự mắc lỗi, và của-lễ chuộc tội; vì nơi đó là thánh. 14 Khi các thầy tế-lễ đã vào đó rồi, không cởi tại đó những áo mình mặc mà hầu-việc, thì không được từ nơi thánh ra đặng đi đến nơi hành-lang ngoài nữa, vì những áo ấy là thánh, các thầy ấy phải thay áo khác đặng đến gần nơi dân-sự.

15 Sau khi đã đo phía trong nhà xong rồi, người đem ta ra bởi hiên-cửa phía đông, rồi người đo quanh vòng-tròn.

16 Người dùng cần đo phía đông, có năm trăm cần.

17 Người đo phía bắc bằng cái cần dùng để đo, có năm trăm cần.

18 Người đo phía nam bằng cái cần dùng để đo, có năm trăm cần.

19 Người trở qua phía tây đặng đo, có năm trăm cần.

20 Người đo bốn phía tường bao chung-quanh nhà, bề dài là năm trăm cần, bề rộng là năm trăm. Tường nầy dùng để phân-biệt nơi thánh với nơi tục.

43 Rồi người dắt ta vào hiên-cửa, tức là hiên-cửa phía đông. 2 Ta thấy vinh-quang của Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên từ phương đông mà đến. Tiếng Ngài giống như tiếng nước lớn, và đất sáng rực vì vinh-quang Ngài. 3 Sự hiện-thấy mà ta thấy bấy giờ, giống như sự hiện-thấy đã hiện ra cho ta khi ta đến đặng hủy-diệt thành nầy. Ấy là những sự hiện-thấy giống như sự hiện-thấy mà ta đã thấy trên bờ sông Kê-ba, và ta sấp mặt xuống.

4 Vinh-quang của Đức Giê-hô-va vào trong nhà do hiên-cửa hướng đông. 5 Thần cất ta lên và đem ta vào nơi hành-lang trong; và, nầy, vinh-quang của Đức Giê-hô-va đầy nhà. 6 Ta nghe có ai nói với ta từ trong nhà; có một người đứng gần bên ta. 7 Người nói cùng ta rằng:

Hỡi con người, đây là nơi đặt ngai ta, là nơi để bàn chân ta, tại đây ta sẽ ở đời đời giữa con-cái Y-sơ-ra-ên. Từ nay về sau, không cứ là nhà Y-sơ-ra-ên, là các vua nó, cũng sẽ không phạm đến danh thánh ta nữa, bởi sự hành-dâm chúng nó, và bởi những xác chết của các vua chúng nó trên các nơi cao; 8 vì chúng nó đã đặt ngạch cửa của nơi thánh mình gần ngạch cửa ta, đặt trụ cửa của mình gần trụ cửa ta, cho đến nỗi giữa ta và chúng nó chỉ có cái tường mà thôi. Ấy vậy chúng nó đã làm ô-uế danh thánh ta bởi những sự gớm-ghiếc mà chúng nó đã phạm; nên ta giận mà tuyệt-diệt chúng nó đi. 9 Bây giờ chúng nó khá bỏ sự hành-dâm mình và những xác chết của vua mình cách xa ta, thì ta sẽ ở giữa chúng nó đời đời.

10 Hỡi con người, khá cho nhà Y-sơ-ra-ên biết nhà nầy, hầu cho chúng nó xấu-hổ về tội-lỗi mình. Chúng nó khá đo theo kiểu nó. 11 Khi chúng nó hổ-thẹn về mọi điều mình đã làm, ngươi khá giơ hình nhà nầy ra cho chúng nó, là những hình-thế, đường ra, lối vào, hết thảy các hình-trạng, hết thảy những mạng-lịnh nó, hình nó, và hết thảy lệ-luật nó. Hãy viết mà tả ra mọi điều đó trước mặt chúng nó, hầu cho chúng nó giữ lấy cả hình nó và cả lệ-luật nó để làm theo. 12 Nầy là luật của nhà: Cả châu-vi nó ở trên chót núi, là nơi rất thánh. Ấy là luật của nhà như vậy.

13 Nầy là mực-thước của bàn-thờ, bằng cu-đê mà mỗi cu-đê dài hơn cu-đê thường một gang tay. Cái nền cao một cu-đê, và rộng một cu-đê, cái lợi vòng-quanh theo nó cao một gang; đó là cái đế bàn-thờ. 14 Từ cái nền ngang mặt đất cho đến cái khuôn dưới, có hai cu-đê, với cái lợi một cu-đê. Từ khuôn nhỏ cho đến khuôn lớn là bốn cu-đê, với cái lợi một cu-đê. 15 Mặt bàn-thờ có bốn cu-đê, và từ mặt bàn-thờ mọc lên bốn cái sừng. 16 Mặt bàn-thờ có mười hai cu-đê bề dài và mười hai cu-đê bề ngang, sẽ là vuông. 17 Khuôn giữa, hoặc bề dài hoặc bề ngang, bốn phía mỗi phía đều có mười bốn cu-đê; có một cái lợi chung-quanh nửa cu-đê;

và một cái nền một cu-đê, những cấp của nó sẽ xây về phía đông.

18 Người nói cùng ta rằng: Hỡi con người, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy là các luật về bàn-thờ, vừa ngày nó đã được xây xong đặng người ta có thể dâng của-lễ thiêu và làm lễ rưới huyết trên đó.

19 Chúa Giê-hô-va phán: Các thầy tế-lễ họ Lê-vi về dòng Xa-đốc, đến gần ta đặng hầu-việc ta, ngươi khá cho họ một con bò đực tơ đặng họ làm lễ chuộc tội. 20 Ngươi khá lấy huyết nó bôi trên bốn sừng bàn-thờ và bốn góc khuôn, và trên lợi vòng theo, đặng làm sạch bàn-thờ và làm lễ chuộc tội cho nó. 21 Ngươi khá đem con bò đực dâng làm lễ chuộc tội mà đốt đi trong nơi định sẵn của nhà, ở ngoài nơi thánh. 22 Ngày thứ hai, ngươi khá dâng một con dê đực không tì-vít vì lễ chuộc tội, vì sự làm sạch bàn-thờ, như đã dùng bò đực mà làm sạch vậy.

23 Khi ngươi đã xong sự làm sạch, thì khá dâng một con bò đực tơ không tì-vít, và một con chiên đực không tì-vít, bắt ra từ trong bầy. 24 Ngươi sẽ đem hai vật đó gần trước mặt Đức Giê-hô-va, các thầy tế-lễ rưới muối lên, và dâng làm của-lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va. 25 Thẳng bảy ngày, mỗi ngày ngươi khá sắm một con dê đực, để làm lễ chuộc tội; và sắm một con bò đực tơ, một con chiên đực không tì-vít, bắt ra từ trong bầy. 26 Thẳng bảy ngày, phải làm lễ chuộc tội cho bàn-thờ, phải làm sạch nó, biệt nó riêng ra thánh. 27 Sau những ngày ấy qua rồi, từ ngày thứ tám trở đi, khi các thầy tế-lễ sẽ dâng của-lễ thiêu và của-lễ thù-ân của các ngươi trên bàn-thờ ấy, thì ta sẽ nhậm cho, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

44 Đoạn người đem ta đến hiên-cửa ngoài của nơi thánh, ngó về phía đông. Cửa ấy vẫn đóng. 2 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng ta rằng: Hiên-cửa nầy sẽ đóng luôn, không mở nữa. Chẳng ai được vào bởi hiên-cửa nầy, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã vào bởi đó; vậy cửa ấy sẽ đóng lại. 3 Chỉ có vua, vì người là vua, thì có thể đến ngồi tại đó đặng ăn bánh trước mặt Đức Giê-hô-va. Vua sẽ vào bởi nhà ngoài của hiên-cửa, và cũng ra bởi đường ấy.

4 Rồi người dắt ta bởi hiên-cửa phía bắc đến trước nhà. Ta nhìn-xem, và nầy, vinh-quang của Đức Giê-hô-va đầy-dẫy nhà Đức Giê-hô-va, thì ta sấp mặt xuống. 5 Bấy giờ Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hỡi con người, khá chú-ý kĩ-càng; lấy mắt ngó và lấy tai nghe mọi điều ta sẽ phán cùng ngươi, về mọi mạng-lịnh mọi lệ-luật của nhà Đức Giê-hô-va. Hãy cẩn-thận coi-sóc lối vào của nhà, và hết thảy các đường ra của nơi thánh. 6 Ngươi khá nói cùng kẻ bạn-nghịch tức là nhà Y-sơ-ra-ên rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, mọi sự đáng gớm-ghiếc của các ngươi đã đủ rồi. 7 Các ngươi đã dắt những con-cái dân ngoại, là những kẻ không cắt bì về lòng chúng nó cũng như về thịt chúng nó, vào trong nơi thánh ta đặng làm ô-uế nhà ta, khi các ngươi dâng bánh, mỡ và huyết của ta; như vậy các ngươi đã phạm lời giao-ước ta bởi mọi sự gớm-ghiếc của các ngươi. 8 Chính các ngươi không giữ vật thánh ta; nhưng các ngươi đã lập người khác thay mình mà giữ vật thánh ta trong nơi thánh ta.

9 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Chẳng có một người ngoại nào không cắt bì về lòng nó cũng như về thịt nó mà được vào trong nơi thánh ta; không, chẳng có một người ngoại nào ở giữa con-cái Y-sơ-ra-ên được vào đó.

10 Vả lại, khi dân Y-sơ-ra-ên lầm-lạc, thì những người Lê-vi đã đi cách xa ta, bỏ ta đặng hầu-việc thần-tượng nó, sẽ mang tội-lỗi mình. 11 Dầu vậy, chúng nó sẽ hầu-việc trong nơi thánh ta, làm kẻ giữ cửa nhà, sẽ hầu-việc nơi nhà, sẽ vì dân-sự giết những con sinh định làm của-lễ thiêu và các của-lễ khác, sẽ đứng trước mặt dân-sự đặng hầu-việc nó. 12 Vì chúng nó đã hầu-việc dân-sự trước mặt những thần-tượng của nó, và đã nên dịp tội cho nhà Y-sơ-ra-ên; vì cớ đó, ta đã giơ tay lên nghịch cùng chúng nó, vậy chúng nó sẽ mang tội-lỗi mình, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 13 Chúng nó sẽ không đến gần ta đặng làm trọn các công-việc thầy tế-lễ trước mặt ta. Chúng nó sẽ không đến gần vật thánh nào của ta, hoặc vật rất thánh; song sẽ mang sự nhuốc-nha và những sự gớm-ghiếc mình đã phạm. 14 Nhưng mà ta sẽ lập chúng nó lên đặng coi-giữ nhà, đặng làm trọn chức-vụ và mọi công-việc cần trong đó.

15 Đến như các thầy tế-lễ họ Lê-vi, con cháu của Xa-đốc, còn coi-giữ nơi thánh ta khi con-cái Y-sơ-ra-ên lầm-lạc cách xa ta, những kẻ đó sẽ gần ta đặng hầu-việc, sẽ đứng trước mặt ta đặng dâng mỡ và huyết, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 16 Ấy là những kẻ sẽ vào nơi thánh ta, đến gần nơi bàn ta đặng hầu-việc ta, và giữ vật ta.

17 Khi chúng nó vào bởi các cửa của hành-lang trong, thì sẽ mặc áo bằng gai; chúng nó sẽ không mặc đồ bằng lông chiên trong khi hầu-việc nơi các hiên-cửa của hành-lang trong và nơi nhà. 18 Chúng nó sẽ đội khăn bằng gai trên đầu và mặc quần đùi bằng gai nơi lưng, thứ vải nào hay đổ mồ-hôi thì không mặc lấy. 19 Nhưng khi chúng nó đi qua nơi hành-lang ngoài, là nơi dân-sự đứng, thì phải cởi áo-xống hầu-việc, để trong các phòng thánh, và mặc áo khác, hầu cho không lấy áo mình làm cho dân-sự nên thánh. 20 Chúng nó sẽ không cạo đầu, và không để tóc dài, nhưng sẽ cắt tóc. 21 Chẳng có thầy tế-lễ nào được uống rượu khi vào nơi hành-lang trong. 22 Chúng nó không được lấy đàn-bà góa hoặc bị để mà làm vợ; nhưng phải lấy gái đồng-trinh về dòng nhà Y-sơ-ra-ên, hay là lấy vợ góa của một thầy tế-lễ.

23 Chúng nó sẽ dạy dân ta phân-biệt điều chi là thánh với điều chi là tục; làm cho dân ta biết điều ô-uế và điều thánh-sạch khác nhau là thể nào. 24 Khi có sự kiện xảy đến, chúng nó phải xử-đoán, và phải xử-đoán theo mạng-lịnh ta; chúng nó sẽ vâng-giữ các luật-pháp ta và các lệ-luật ta trong mọi kỳ lễ của ta, và làm cho các ngày sa-bát ta nên thánh. 25 Chẳng có một ai trong chúng nó được đến gần thây kẻ chết, e bị ô-uế chăng; song le, thầy tế-lễ có thể bị ô-uế vì cha mình, vì mẹ mình, vì con trai mình, vì con gái mình, vì một người anh em, hay là vì một người chị em không chồng. 26 Sau sự được sạch, sẽ kể là bảy ngày. 27 Cái ngày mà thầy tế-lễ ấy sẽ vào trong nơi thánh, trong hành-lang trong, đặng hầu-việc tại đó, thì phải dâng của-lễ chuộc tội mình, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

28 Còn như gia-tài để dành cho chúng nó, thì chính ta là gia-tài của chúng nó đây. Các ngươi chớ cho chúng nó sản-nghiệp gì trong Y-sơ-ra-ên; chính ta là sản-nghiệp chúng nó. 29 Chúng nó sẽ nuôi mình bằng những của-lễ chay, của-lễ chuộc sự mắc lỗi, và của-lễ chuộc tội; lại hễ vật chi khấn dâng bởi trong dân Y-sơ-ra-ên thì sẽ thuộc về chúng nó. 30 Các hoa-quả đầu mùa của mọi thứ sản-vật, cùng hết thảy của-lễ chay mà các ngươi dâng, đều sẽ thuộc về thầy tế-lễ. Các ngươi cũng sẽ cho các thầy tế-lễ bột nhồi đầu mùa của mình, hầu làm cho sự chúc phước yên-nghỉ nơi nhà các ngươi. 31 Các thầy tế-lễ không nên ăn thịt của một con thú nào chết tự-nhiên, hay là bị xé, hoặc thịt chim, hoặc thịt thú.

45 Khi các ngươi bắt thăm mà chia xứ ra làm sản-nghiệp, khá lấy trước một phần của đất mà dâng cho Đức Giê-hô-va, phần ấy sẽ là thánh. Bề dài nó sẽ là hai mươi lăm ngàn cần, và bề ngang mười ngàn cần; giới-hạn nó đến đâu đều là thánh cả. 2 Trên phần đất ấy, các ngươi khá lấy một miếng vuông bề dài năm trăm, bề ngang năm trăm, để làm nơi thánh; chung-quanh miếng đất đó sẽ có một khoảng đất trống là năm mươi cu-đê. 3 Xứ đã đo một lần, vậy các ngươi khá để riêng ra một khoảng dài hai mươi lăm ngàn và rộng mười ngàn, để đặt nơi thánh, là nơi rất thánh tại đó. 4 Ấy sẽ là phần thánh của miếng đất ấy; nó sẽ thuộc về các thầy tế-lễ, là kẻ hầu-việc nơi thánh, đến gần Đức Giê-hô-va đặng làm chức-vụ mình. Đó sẽ là chỗ để xây nhà cho họ, và một chỗ thánh cho nơi thánh.

5 Một phần khác bề dài hai mươi lăm ngàn, bề ngang mười ngàn, sẽ thuộc về các người Lê-vi. Các người nầy làm chức-vụ trong nhà, sẽ có được hai mươi cái phòng.

6 Về phần đất thành-phố, các ngươi khá lấy năm ngàn bề ngang, và hai mươi lăm ngàn bề dài; chạy rọc theo phần đất thánh đã lấy trước; ấy sẽ về phần cả nhà Y-sơ-ra-ên.

7 Ở nơi đất thánh đã dâng cùng đất dựng thành-phố, chỗ bên tả bên hữu đối nhau, sẽ thuộc về phần vua; phía tây đến giới-hạn phía tây của nước, phía đông đến giới-hạn phía đông của nước, bề dài cùng giới-hạn đông tây của đất thánh đồng nhau. 8 Ấy sẽ là phần đất của vua, sản-nghiệp của người trong Y-sơ-ra-ên; và các vua ta sẽ không hà-hiếp dân ta nữa, nhưng các vua sẽ chia phần còn lại của miếng đất cho trong các chi-phái nhà Y-sơ-ra-ên.

9 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi các vua Y-sơ-ra-ên, thế đã đủ cho các ngươi rồi!

Khá bỏ sự bạo-ngược và hà-hiếp; làm sự đoán-xét và công-bình; hãy giải-cứu dân ta khỏi những sự hà-lạm của các ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 10 Hãy có những cái cần công-bình, cái ê-pha công-bình, cái bát công-bình. 11 Cái ê-pha và cái bát phải có sức chứa bằng nhau; cái bát chứa được một phần mười của hô-me; và cái ê-pha cũng một phần mười của hô-me; cái lường của nó sẽ theo hô-me làm mực. 12 Một siếc-lơ bằng hai mươi ghê-ra; hai mươi siếc-lơ, cọng với hai mươi lăm siếc-lơ, cọng với mười lăm siếc-lơ, là một min.

13 Nầy là lễ-vật dâng mà các ngươi phải lấy ra trước: mỗi một hô-me lúa mì lấy một phần sáu ê-pha, mỗi một hô-me mạch-nha lấy một phần sáu ê-pha, 14 còn như dầu và những bát dầu thì mỗi cô-rơ khá lấy trước một phần mười, một cô-rơ bằng một hô-me mười bát, vì mười bát là một hô-me. 15 Trong những đồng cỏ đượm-nhuần của Y-sơ-ra-ên, mỗi hai trăm con chiên thì sẽ lấy một chiên con để làm của-lễ chay, của-lễ thiêu, của-lễ thù-ân, đặng làm con sinh chuộc tội cho dân-sự, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

16 Hết thảy dân trong xứ sẽ phải lấy trước lễ-vật dâng ấy ra dâng cho vua trong Y-sơ-ra-ên. 17 Nhưng vua khá giữ mà sắm-sửa những của-lễ thiêu, của-lễ chay, và lễ quán khi ngày lễ, ngày trăng mới, ngày sa-bát, cùng mọi ngày lễ của nhà Y-sơ-ra-ên. Vua sẽ dâng của-lễ chuộc tội, của-lễ chay, của-lễ thiêu, và của-lễ thù-ân đặng vì nhà Y-sơ-ra-ên làm sự chuộc tội.

18 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ngày mồng một tháng giêng, ngươi khá lấy một con bò đực tơ không tì-vít, và khá làm sạch nơi thánh. 19 Thầy tế-lễ sẽ lấy huyết của con sinh tế chuộc tội mà bôi lên các trụ cửa nhà, trên bốn góc khuôn bàn-thờ, và trên các trụ cổng của hành-lang trong. 20 Ngày mồng bảy tháng ấy, ngươi cũng làm sự đó cho những người vì lầm-lỡ hoặc ngu-dại mà phạm tội; ấy các ngươi sẽ làm lễ chuộc tội cho nhà như vậy.

21 Ngày mười bốn tháng giêng, các ngươi khá giữ lễ vượt-qua trong bảy ngày; phải ăn bánh không men. 22 Ngày đó, vua sẽ vì mình và vì cả dân-sự của đất mà sắm một con bò đực làm của-lễ chuộc tội. 23 Trong bảy ngày của kỳ lễ, mỗi ngày vua sẽ sắm bảy con bò đực và bảy con chiên đực không tì-vít làm của-lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va thẳng bảy ngày; và mỗi ngày một con dê đực làm của-lễ chuộc tội. 24 Vua cũng thêm vào đó cứ mỗi con bò đực một ê-pha, mỗi con chiên đực một ê-pha, mỗi ê-pha một hin dầu đặng làm của-lễ chay.

25 Ngày rằm tháng bảy về kỳ lễ, thẳng trong bảy ngày, vua cũng sẽ sắm những của-lễ chuộc tội, của-lễ thiêu, của-lễ chay và dầu y như trước.

46 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Cổng của hành-lang trong, ngó về phía đông, sẽ đóng luôn trong sáu ngày làm việc; nhưng ngày sa-bát thì sẽ mở, và ngày trăng mới cũng sẽ mở. 2 Vua sẽ đến nơi đó do cổng nhà ngoài, và đứng gần trụ cổng trong khi các thầy tế-lễ sắm của-lễ thiêu và của-lễ thù-ân. Vua sẽ lạy trên ngạch hiên-cửa, rồi bước ra, và cửa sẽ không đóng lại trước khi chiều tối. 3 Những ngày sa-bát và ngày trăng mới, dân-sự của đất sẽ thờ-lạy trước mặt Đức Giê-hô-va nơi lối vào hiên-cửa ấy.

4 Của-lễ thiêu mà vua sẽ dâng cho Đức Giê-hô-va nơi ngày sa-bát là sáu con chiên con không tì-vít và một con chiên đực không tì-vít. 5 Của-lễ chay sẽ là một ê-pha theo con chiên đực, còn về các chiên con thì vua muốn dâng chi tùy sức, và mỗi ê-pha đèo một hin dầu. 6 Ngày trăng mới, vua sẽ sắm một con bò đực tơ không tì-vít, sáu con chiên con và một con chiên đực cũng phải cho không tì-vít. 7 Về của-lễ chay, vua sẽ sắm một ê-pha theo con bò đực, một ê-pha theo con chiên đực, còn về các chiên con thì vua dâng chi tùy sức, và mỗi ê-pha đèo một hin dầu.

8 Khi vua vào, thì do đường thuộc về nhà ngoài của cổng mà qua, và cũng sẽ ra theo đường ấy. 9 Khi dân-sự của đất vào đặng chầu trước mặt Đức Giê-hô-va nơi kỳ lễ, thì hễ kẻ nào vào bởi đường cổng phía bắc mà thờ-lạy, sẽ ra bởi đường cổng phía nam; còn kẻ nào vào bởi đường cổng phía nam, sẽ ra bởi đường cổng phía bắc: không được trở ra bởi đường cổng mà mình đã vào, nhưng phải ra thẳng trước mặt mình. 10 Vua sẽ vào cùng với dân-sự một lúc; và khi ai nấy ra thì chính vua cũng ra. 11 Trong các kỳ lễ và các ngày lễ trọng-thể, của-lễ chay sẽ là một ê-pha theo con bò đực, một ê-pha theo con chiên đực, và về các chiên con thì vua muốn dâng chi tùy sức, mỗi một ê-pha đèo một hin dầu.

12 Khi vua sắm cho Đức Giê-hô-va một của-lễ lạc-hiến,​—⁠của-lễ thiêu hoặc của-lễ thù-ân,​—⁠thì sẽ mở cổng hướng đông cho người, và người khá sắm của-lễ thiêu mình và những của-lễ thù-ân mình như người sắm các của-lễ ấy trong ngày sa-bát; đoạn người trở lui, và khi đã ra rồi, khá đóng cổng lại.

13 Mỗi ngày ngươi khá sắm cho Đức Giê-hô-va một con chiên con giáp năm, không tì-vít, vào mỗi buổi mai. 14 Mỗi buổi mai ngươi khá sắm theo chiên con một phần sáu ê-pha với một phần ba hin dầu để hòa bột, làm của-lễ chay. Của-lễ chay dâng cho Đức Giê-hô-va hằng ngày theo lệ-luật đời đời. 15 Hết thảy những buổi mai, người ta sẽ sắm chiên con, của-lễ chay, và dầu, làm của-lễ thiêu mãi-mãi.

16 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khi vua lấy vật chi mà ban cho một trong các con trai mình, thì vật ấy sẽ thuộc về các con trai người làm gia-tài; ấy là thuộc về chúng nó bởi quyền ăn gia-tài. 17 Nhưng nếu vua lấy vật chi của sản-nghiệp mình mà ban cho một trong các đầy-tớ mình, thì vật ấy sẽ thuộc về kẻ đầy-tớ cho đến năm phóng mọi; rồi thì vật ấy trở về vua. Cơ-nghiệp của vua thì phải thuộc về các con trai người. 18 Vua chớ lấy chi hết về gia-tài của dân, mà đuổi chúng nó khỏi cơ-nghiệp chúng nó; vua sẽ lấy của riêng mình mà ban cho các con trai mình làm cơ-nghiệp, hầu cho dân ta ai nấy không bị tan-lạc khỏi cơ-nghiệp mình.

19 Rồi đó, người dẫn ta do lối vào kề bên cổng, mà dắt ta vào các phòng thánh của các thầy tế-lễ, hướng về phía bắc; và nầy, có một chỗ ở trong nơi sâu, về phía tây. 20 Người bảo ta rằng: Đó là nơi các thầy tế-lễ nấu những của-lễ chuộc tội và chuộc sự mắc lỗi, và hấp những của-lễ chay, hầu cho không đem ra nơi hành-lang ngoài để cho dân nên thánh.

21 Đoạn người đem ta ra nơi hành-lang ngoài, và đem ta qua gần bốn góc hành-lang; nầy, mỗi góc hành-lang có một cái sân. 22 Nơi bốn góc hành-lang có những sân bao lấy, dài bốn mươi cu-đê và rộng ba mươi cu-đê; hết thảy bốn sân đều dài rộng bằng nhau trong cả bốn góc. 23 Có một cái tường bao lấy bốn cái sân ấy, và chung-quanh dưới chân tường có những chỗ để nấu. 24 Người bảo ta rằng: Đây là những nhà bếp, là nơi những kẻ làm việc trong nhà nấu thịt tế của dân-sự.

47 Kế đó, người dẫn ta đem ta về cửa nhà; và nầy, có những nước văng ra từ dưới ngạch cửa, về phía đông; vì mặt trước nhà ngó về phía đông, và những nước ấy xuống từ dưới bên hữu nhà, về phía nam bàn-thờ.

2 Người đem ta ra bởi đường cổng phía bắc, và dẫn ta đi vòng-quanh bởi đường phía ngoài, cho đến cổng ngoài, tức là bởi đường cổng hướng đông; và nầy, có những nước chảy về bên hữu.

3 Người dẫn ta sấn lên phía đông, tay cầm một cái dây, lấy dây đo được một ngàn cu-đê; người khiến ta lội qua nước, nước vừa đến mắt-cá ta.

4 Người lại đo một ngàn, và khiến ta lội qua nước, nước vừa đến đầu-gối ta.

Người lại đo một ngàn, và khiến ta lội qua nước, nước lên đến hông ta.

5 Người lại đo một ngàn nữa; bấy giờ là một con sông, ta không lội qua được; vì nước đã lên, phải đạp-bơi; ấy là một con sông mà người ta không có thể lội qua.

6 Bấy giờ người bảo ta rằng: Hỡi con người, có thấy không?

Rồi người đem ta trở lại nơi bờ sông. 7 Khi đến đó rồi, nầy, bên nầy và bên kia bờ sông có cây rất nhiều. 8 Người bảo ta rằng: Những nước nầy chảy thẳng đến phương đông, xuống nơi đồng bằng, và chảy về biển; và khi đã chảy về biển, nước biển sẽ trở nên ngọt. 9 Khắp nơi nào sông ấy chảy đến, thì mọi vật hay sống, tức là vật động trong nước, đều sẽ được sống; và ở đó sẽ có loài cá rất nhiều. Nước ấy đã đến đó thì nước biển trở nên ngọt, và khắp nơi nào sông ấy chảy đến thì mọi vật sẽ sống ở đó.

10 Những kẻ đánh cá sẽ đứng trên bờ sông ấy; từ Ên-Ghê-đi cho đến Ên-Ê-la-im sẽ làm một nơi để giăng lưới; những cá trong đó có đủ thứ và rất nhiều, cũng như ở trong biển lớn.

11 Nhưng những chằm những bưng của biển ấy sẽ không trở nên ngọt, mà bỏ làm đất muối.

12 Gần bên sông ấy, trên bờ nầy và bờ kia, sẽ sanh đủ thứ cây có trái ăn được, lá nó không hề héo-rụng, và trái nó không hề dứt. Mỗi tháng nó sẽ sanh ra trái mới, vì những nước tưới nó chảy ra từ nơi thánh. Trái nó dùng để ăn, lá nó dùng để làm thuốc.

13 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy là giới-hạn của cõi đất mà các ngươi sẽ chia cho mười hai chi-phái Y-sơ-ra-ên làm sản-nghiệp. Giô-sép sẽ có hai phần. 14 Các ngươi sẽ được nó mà chia nhau làm sản-nghiệp; vì ta đã thề sẽ ban xứ nầy cho tổ-phụ các ngươi, thì các ngươi sẽ được đất ấy làm kỷ-phần.

15 Nầy là giới-hạn của đất: về phía bắc, từ biển lớn, theo con đường Hết-lôn cho đến đường sang Xê-đát, 16 Ha-mát, Bê-rốt và Síp-ra-im, giữa bờ-cõi Đa-mách và bờ-cõi Ha-mát, Hát-se-Hát-thi-côn trên bờ-cõi Ha-vơ-ran. 17 Ấy vậy bờ-cõi chạy dài từ biển đến Hát-sa-Ê-nôn, trên bờ-cõi Đa-mách về phía bắc lấy Ha-mát làm giới-hạn; ấy sẽ là phía bắc.

18 Phía đông chạy dài giữa Ha-vơ-ran, Đa-mách, Ga-la-át và đất Y-sơ-ra-ên, dọc theo sông Giô-đanh. Các ngươi khá đo phần đất từ bờ-cõi phía bắc cho đến biển phía đông; ấy sẽ là phía đông.

19 Phía nam chạy từ Tha-ma cho đến sông Mê-ri-ba, tại Ca-đe, đến khe Ê-díp-tô, cho đến biển lớn; ấy là phía nam.

20 Phía tây sẽ là biển lớn, từ bờ-cõi phía nam cho đến lối vào Ha-mát; ấy là phía tây.

21 Các ngươi khá chia đất nầy cho nhau, theo chi-phái Y-sơ-ra-ên; 22 các ngươi khá bắt thăm mà chia cho các ngươi và cho những người ngoại trú-ngụ giữa các ngươi và sanh con-cái giữa các ngươi. Các ngươi sẽ coi chúng nó như là kẻ bổn-tộc giữa con-cái Y-sơ-ra-ên. Chúng nó sẽ được sản-nghiệp với các ngươi ở giữa chi-phái Y-sơ-ra-ên. 23 Người ngoại sẽ trú-ngụ trong chi-phái nào, thì các ngươi sẽ lấy sản-nghiệp ở đó mà cấp cho nó, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

48 Nầy là tên các chi-phái: phần đất khởi từ phía cực-bắc và chạy dài từ phía Hết-lôn cho đến đường vào Ha-mát và Hát-sa-Ê-nôn, nơi bờ-cõi Đa-mách hướng về phía bắc đến Ha-mát, từ phía đông đến phía tây, là phần đất thuộc về của Đan. 2 Trên bờ-cõi Đan, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần của A-se. 3 Trên bờ-cõi A-se, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần của Nép-ta-li. 4 Trên bờ-cõi của Nép-ta-li, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần của Ma-na-se. 5 Trên bờ-cõi của Ma-na-se, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần của Ép-ra-im. 6 Trên bờ-cõi Ép-ra-im, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần của Ru-bên. 7 Trên bờ-cõi của Ru-bên, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần của Giu-đa. 8 Trên bờ-cõi của Giu-đa, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần mà các ngươi sẽ dâng; phần ấy sẽ là hai mươi lăm ngàn cần bề ngang, và bề dài từ đông sang tây bằng mỗi một phần của các phần. Nơi thánh ta sẽ ở giữa phần ấy.

9 Phần đất mà các ngươi sẽ dâng cho Đức Giê-hô-va sẽ có hai mươi lăm ngàn cần bề dài và mười ngàn cần bề ngang. 10 Phần đất thánh ấy sẽ để cho các thầy tế-lễ; sẽ có hai mươi lăm ngàn cần về phía bắc, mười ngàn cần bề ngang về phía tây, mười ngàn cần bề ngang về phía đông, về phía nam hai mươi lăm ngàn cần bề dài; nơi thánh của Đức Giê-hô-va sẽ ở chính giữa. 11 Phần đất ấy sẽ để cho các thầy tế-lễ đã được biệt ra thánh, tức là cho các con trai của Xa-đốc, là những kẻ làm chức-vụ ở nơi thánh ta không lầm-lạc trong khi con-cái Y-sơ-ra-ên cùng người Lê-vi đi lầm-lạc. 12 Chúng nó sẽ có một phần sẵn dành trong phần đã trích ra trên địa-hạt, là phần rất thánh, ở kề bờ-cõi người Lê-vi;

13 vì người Lê-vi sẽ choán phần rọc theo bờ-cõi các thầy tế-lễ, hai mươi lăm ngàn cần bề dài và mười ngàn bề ngang; nghĩa là cả bề dài hai mươi lăm ngàn cần, bề ngang mười ngàn cần. 14 Phần ấy chúng nó sẽ không được bán, không được đổi, không được nhượng trái đầu mùa của đất cho người khác, vì nó đã biệt ra thánh cho Đức Giê-hô-va.

15 Còn lại năm ngàn cần bề ngang trên hai mươi lăm ngàn cần bề dài, thì sẽ là một nơi tục, để làm thành-phố, để làm nhà-cửa và đất ngoại-ô; thành-phố sẽ ở chính giữa. 16 Nầy là tư-vuông của nó: phía bắc bốn ngàn năm trăm cần, phía nam bốn ngàn năm trăm, phía đông bốn ngàn năm trăm, phía tây bốn ngàn năm trăm. 17 Đất ngoại-ô của thành-phố về phía bắc sẽ có hai trăm năm chục cần, phía nam hai trăm năm chục, phía đông hai trăm năm chục, và phía tây hai trăm năm chục.

18 Còn như miếng đất thừa lại, rọc theo phần đất thánh, bề dài là mười ngàn cần phía đông và mười ngàn cần phía tây, tức là bề dài của phần đất thánh ấy, thì hoa-lợi nó sẽ dùng làm đồ-ăn cho những kẻ làm việc trong thành. 19 Những kẻ làm việc trong thành, thuộc về hết thảy các chi-phái Y-sơ-ra-ên, sẽ cày-cấy phần đất ấy.

20 Tổng-cộng bề mặt của phần trích ra là hai mươi lăm ngàn cần bề dài, hai mươi lăm ngàn bề ngang; các ngươi khá trích ra một góc tư của phần đất thánh ấy đặng làm địa-phận thành-phố.

21 Phần còn lại sẽ thuộc về vua, ở về hai bên đất thánh đã trích ra và địa-phận thành-phố, bề dài hai mươi lăm ngàn cần của phần đất trích ra, cho đến bờ-cõi phía đông; và về phía tây, bề dài hai mươi lăm ngàn cần cho đến bờ-cõi phía tây, rọc theo các phần của các chi-phái. Ấy sẽ là phần của vua; và phần đất thánh đã trích ra cùng nơi thánh của nhà sẽ ở chính giữa.

22 Như vậy thì phần của vua sẽ là cả một khoảng gồm giữa bờ-cõi Giu-đa và bờ-cõi Bên-gia-min, trừ ra sản-nghiệp của người Lê-vi và địa-phận thành-phố, còn thảy cả sẽ thuộc về vua.

23 Về phần các chi-phái còn lại: từ đông đến tây một phần cho Bên-gia-min; 24 trên bờ-cõi Bên-gia-min, từ đông đến tây, một phần cho Si-mê-ôn; 25 trên bờ-cõi Si-mê-ôn, từ đông đến tây, một phần cho Y-sa-ca; 26 trên bờ-cõi Y-sa-ca, từ đông đến tây, một phần cho Sa-bu-lôn; 27 trên bờ-cõi Sa-bu-lôn, từ đông đến tây, một phần cho Gát; 28 và trên bờ-cõi Gát nơi phía nam hướng về phía nam, bờ-cõi chạy từ Tha-ma đến sông Mê-ri-ba, ở Ca-đe, đến khe Ê-díp-tô, cho đến biển lớn.

29 Ấy là đất mà các ngươi sẽ dùng cách bắt thăm chỉ-định cho các chi-phái Y-sơ-ra-ên làm cơ-nghiệp; và ấy sẽ là phần của chúng nó, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

30 Nầy là những lối ra của thành-phố: Về phía bắc, bốn ngàn năm trăm cần;

31 những cửa thành sẽ đội tên của các chi-phái Y-sơ-ra-ên. Phía bắc ba cửa: cửa Ru-bên là một; cửa Giu-đa là một; cửa Lê-vi là một.

32 Phía đông bốn ngàn năm trăm cần, và ba cửa: cửa Giô-sép là một; cửa Bên-gia-min là một; cửa Đan là một.

33 Phía nam, đo bốn ngàn năm trăm cần, và ba cửa: cửa Si-mê-ôn là một; cửa Y-sa-ca là một; cửa Sa-bu-lôn là một.

34 Phía tây, bốn ngàn năm trăm cần, và ba cửa: cửa Gát là một; cửa A-se là một; cửa Nép-ta-li là một.

35 Châu-vi thành sẽ có mười tám ngàn cần; và rày về sau tên thành sẽ là: “Đức Giê-hô-va ở đó!”

    Ấn phẩm Tiếng Việt (1984-2026)
    Đăng xuất
    Đăng nhập
    • Việt
    • Chia sẻ
    • Tùy chỉnh
    • Copyright © 2026 Watch Tower Bible and Tract Society of Pennsylvania
    • Điều khoản sử dụng
    • Quyền riêng tư
    • Cài đặt quyền riêng tư
    • JW.ORG
    • Đăng nhập
    Chia sẻ