-
Bạn có thể nhịn nhục đến cuối cùngTháp Canh—1999 | 1 tháng 10
-
-
10 Trong cuộc đua để đạt sự sống mà tín đồ Đấng Christ dự vào, khán giả là ai? Sau khi kể ra những Nhân Chứng trung thành của Đức Giê-hô-va trước thời Đấng Christ, như được ghi trong chương 11 của sách Hê-bơ-rơ, Phao-lô viết: “Thế thì, vì chúng ta được nhiều người chứng-kiến vây lấy như đám mây rất lớn, chúng ta cũng nên... lấy lòng nhịn-nhục theo-đòi cuộc chạy đua đã bày ra cho ta”. (Hê-bơ-rơ 12:1) Khi dùng chữ đám mây theo phép ẩn dụ, Phao-lô không dùng chữ Hy Lạp miêu tả một đám mây với hình dạng rõ rệt. Thay vì vậy, ông dùng một chữ mà theo nhà tự điển học W. E. Vine “định nghĩa là một đám mây không hình dạng che phủ bầu trời”. Rõ ràng là Phao-lô nghĩ đến đám đông các Nhân Chứng—nhiều đến độ giống như đám mây lớn.
11, 12. (a) Những nhân chứng trung thành trước thời Đấng Christ có thể coi như reo hò khích lệ chúng ta như thế nào để nhịn nhục trong cuộc chạy đua? (b) Chúng ta có thể được lợi ích trọn vẹn hơn như thế nào từ ‘đám mây người chứng-kiến rất lớn’?
11 Có thể nào các nhân chứng trung thành trước thời Đấng Christ là những khán giả thời nay theo nghĩa đen không? Chắc chắn không. Họ đang ngủ trong sự chết, và đang đợi sự sống lại. Tuy nhiên, họ chính là những người đã chạy đến đích khi còn sống, và gương của họ còn sống mãi trong Kinh Thánh. Khi chúng ta học hỏi Kinh Thánh, những người trung thành này có thể sống lại trong tâm trí của chúng ta và như thể reo hò khích lệ chúng ta chạy cho đến đích.—Rô-ma 15:4.a
12 Thí dụ, khi cơ hội ngoài đời cám dỗ chúng ta, chẳng phải xem xét cách Môi-se từ bỏ những vinh quang ở Ai Cập thúc đẩy chúng ta để tiếp tục đứng vững hay sao? Nếu thử thách mà chúng ta gặp phải có vẻ gay go, hãy nhớ lại thử thách khó mà Áp-ra-ham đã đương đầu khi Đức Chúa Trời bảo ông dâng con là Y-sác. Điều này chắc chắn sẽ khuyến khích chúng ta không bỏ cuộc trong cuộc thi đua về đức tin. “Đám mây” những nhân chứng này khuyến khích chúng ta đến độ nào tùy vào việc chúng ta thấy họ rõ đến độ nào bằng cặp mắt hiểu biết của mình.
13. Những Nhân Chứng của Đức Giê-hô-va ngày nay khích lệ chúng ta trong cuộc đua để đạt sự sống qua cách nào?
13 Chúng ta cũng được vây quanh bởi rất nhiều Nhân Chứng của Đức Giê-hô-va trong thời này. Những tín đồ Đấng Christ được xức dầu cũng như những người trong đám đông “vô-số người” đã nêu gương về đức tin tốt đẹp biết bao! (Khải-huyền 7:9) Thỉnh thoảng chúng ta có thể đọc về tiểu sử của họ trong tạp chí này và những ấn phẩm khác của Hội Tháp Canh.b Khi nghĩ đến đức tin của họ, chúng ta được khích lệ để nhịn nhục đến cùng. Và quả là tuyệt diệu để có sự nâng đỡ của bạn bè và những người thân thuộc đang trung thành phụng sự Đức Giê-hô-va! Đúng vậy, chúng ta được nhiều người khích lệ trong cuộc đua để đạt sự sống.
Khôn ngoan định tốc độ
14, 15. (a) Tại sao khôn ngoan định tốc độ là điều quan trọng? (b) Tại sao chúng ta nên phải lẽ trong việc đặt mục tiêu?
14 Khi chạy trong một cuộc đua dài, như là cuộc đua đường trường, người chạy phải khôn ngoan định tốc độ. Tờ New York Runner nói: “Chạy quá nhanh lúc đầu có thể khiến cho bạn thất bại. Kết quả có thể là phải vật lộn trong những dặm cuối hoặc bỏ cuộc”. Một người chạy đua đường trường kể lại: “Trong buổi họp chuẩn bị cho cuộc đua mà tôi tham dự, diễn giả đã cảnh giác rõ ràng: ‘Đừng cố đuổi theo những người chạy nhanh. Hãy chạy với tốc độ của bạn. Nếu không, bạn sẽ quá mệt và có thể bỏ cuộc’. Làm theo lời khuyên này đã giúp tôi chạy xong cuộc đua”.
15 Trong cuộc đua để đạt sự sống, tôi tớ của Đức Chúa Trời phải cố gắng hết sức mình. (Lu-ca 13:24) Tuy nhiên, môn đồ Gia-cơ viết: “Sự khôn ngoan từ trên là... phải lẽ”. (Gia-cơ 3:17, NW) Dù gương mẫu của người khác có thể khích lệ chúng ta để làm nhiều hơn, nhưng sự phải lẽ sẽ giúp cho chúng ta đặt mục tiêu thực tế phù hợp với khả năng và hoàn cảnh của mình. Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta: “Mỗi người phải thử-xét việc làm của mình, thì sự khoe mình chỉ tại mình thôi, chớ chẳng phải tại kẻ khác. Vì ai sẽ gánh lấy riêng phần nấy”.—Ga-la-ti 6:4, 5.
16. Sự khiêm tốn giúp chúng ta trong việc định tốc độ như thế nào?
16 Nơi Mi-chê 6:8, một câu hỏi khiến chúng ta phải suy nghĩ là: “Cái điều mà Đức Giê-hô-va đòi ngươi há chẳng phải là... bước đi cách khiêm-nhường [“khiêm tốn”, NW] với Đức Chúa Trời ngươi sao?” Sự khiêm tốn bao hàm việc nhận biết những giới hạn của mình. Có phải sức khỏe kém hoặc tuổi cao hạn chế chúng ta phần nào trong việc phụng sự Đức Chúa Trời không? Đừng trở nên chán nản. Đức Giê-hô-va chấp nhận những cố gắng và sự hy sinh của chúng ta “theo điều mình có, chớ chẳng theo điều mình không có”.—2 Cô-rinh-tô 8:12; so sánh Lu-ca 21:1-4.
-
-
Bạn có thể nhịn nhục đến cuối cùngTháp Canh—1999 | 1 tháng 10
-
-
Khi sự cuối cùng ngày càng đến gần
20. Cuộc đua để đạt sự sống trở nên khó khăn hơn như thế nào khi sự cuối cùng của nó càng ngày càng gần hơn?
20 Trong cuộc đua để đạt sự sống, chúng ta phải tranh chiến với kẻ thù chính, đó là Sa-tan Ma-quỉ. Khi chúng ta tiến gần đến sự cuối cùng, hắn không ngừng cố gắng làm chúng ta vấp ngã hoặc chậm lại. (Khải-huyền 12:12, 17) Và không dễ để trung thành và tận tụy làm người công bố về Nước Trời trong lúc mà chiến tranh, đói kém, dịch lệ và mọi sự khó khăn khác đánh dấu “kỳ cuối-cùng”. (Đa-ni-ên 12:4; Ma-thi-ơ 24:3-14; Lu-ca 21:11; 2 Ti-mô-thê 3:1-5) Hơn nữa, có thể có lúc sự cuối cùng có vẻ xa hơn là chúng ta tưởng, nhất là nếu chúng ta đã bước vào cuộc đua hàng chục năm trước. Nhưng Lời Đức Chúa Trời bảo đảm với chúng ta rằng sự cuối cùng sẽ đến. Đức Giê-hô-va nói nó sẽ không đến trễ. Sự cuối cùng đang ở trước mắt.—Ha-ba-cúc 2:3; 2 Phi-e-rơ 3:9, 10.
21. (a) Điều gì củng cố chúng ta tiếp tục cuộc đua để đạt sự sống? (b) Chúng ta kiên quyết làm gì khi sự cuối cùng càng ngày càng gần hơn?
21 Thế thì muốn thành công trong cuộc đua để đạt sự sống, chúng ta phải nhờ cậy vào những điều Đức Giê-hô-va yêu thương cung cấp để nuôi dưỡng chúng ta về thiêng liêng. Chúng ta cũng cần mọi sự khích lệ mà chúng ta có thể nhận được qua việc kết hợp đều đặn với anh em đồng đức tin, những người cũng đang chạy trong cuộc đua. Dù sự bắt bớ gắt gao và những chuyện tình cờ xảy ra làm cho cuộc đua khó khăn hơn, chúng ta có thể nhịn nhục cho đến cùng bởi vì Đức Giê-hô-va cung cấp “sức lực vượt quá mức bình thường”. (2 Cô-rinh-tô 4:7, NW) Quả là an ủi biết bao khi biết rằng Đức Giê-hô-va muốn chúng ta chạy đến đích một cách thành công! Với sự kiên quyết, chúng ta hãy “lấy lòng nhịn-nhục theo-đòi cuộc chạy đua đã bày ra cho ta”, hết lòng tin tưởng rằng “nếu chúng ta không trễ-nải [“kiệt sức”, NW], thì đến kỳ, chúng ta sẽ gặt”.—Hê-bơ-rơ 12:1; Ga-la-ti 6:9.
-