Ông là ai?
Rất ít người có ảnh hưởng lớn đến các tôn giáo trên thế giới như ông. Ông được các tín đồ Ki-tô giáo, hồi giáo và Do Thái giáo sùng kính. Đó là Áp-ra-hama. Ông được mô tả là “người có tầm ảnh hưởng lớn trong Kinh Thánh” và “gương mẫu xuất sắc về đức tin”. Kinh Thánh gọi ông là “cha của tất cả những người có đức tin”.—Rô-ma 4:11.
Tại sao Áp-ra-ham được tôn kính đến thế? Một lý do, Áp-ra-ham là người duy nhất mà Kinh Thánh gọi là bạn Đức Chúa Trời. Kinh Thánh gọi ông như thế đến ba lần!—2 Sử-ký 20:7; Ê-sai 41:8; Gia-cơ 2:23.
Tuy nhiên, Áp-ra-ham cũng là một người bình thường như chúng ta. Ông từng đương đầu với nhiều khó khăn giống chúng ta và đã vượt qua. Bạn có muốn biết làm sao ông làm được điều đó không? Hãy xem Kinh Thánh nói gì về người đàn ông đặc biệt này.
Lai lịch
Áp-ra-ham sinh năm 2018 trước công nguyên (TCN), ông lớn lên tại thành U-rơ (Sáng-thế Ký 11:27-31). U-rơ là thành phố lớn, thịnh vượng. Dân thành này đắm chìm trong việc thờ hình tượng. Cha của Áp-ra-ham là ông Tha-rê có lẽ nằm trong số những người thờ nhiều thần tượng (Giô-suê 24:2). Tuy nhiên, Áp-ra-ham quyết định chỉ thờ phượng Đức Giê-hô-vab thay vì những thần tượng vô tri vô giác.
Điều gì đã khiến Áp-ra-ham quyết định như thế? Lúc ông sinh ra, con trai của Nô-ê là Sem còn sống thêm 150 năm. Nếu tiếp xúc với người đàn ông lớn tuổi này thì Áp-ra-ham có lẽ đã được tác động ra sao? Áp-ra-ham có thể trực tiếp nghe ông Sem nói về cảm nghĩ khi sống sót qua trận Đại Hồng Thủy. Áp-ra-ham có lẽ cũng biết được tầm quan trọng của việc thờ phượng Đức Giê-hô-va, đấng đã gìn giữ mạng sống của ông Sem và gia đình trong trận lụt toàn cầu ấy.
Dù biết về Đức Chúa Trời qua ông Sem hay qua cách khác, Áp-ra-ham thích thú trước những gì mình biết. Khi Đức Giê-hô-va, “Đấng dò-xét lòng”, quan sát Áp-ra-ham, ngài thấy những điểm tốt nơi ông và giúp phát huy những điểm ấy.—Thi-thiên 7:9; 2 Sử-ký 16:9.
Cuộc đời
Áp-ra-ham có một đời sống phong phú và thú vị, thường gặp gian nan nhưng cũng đầy ý nghĩa. Hãy xem vài điều ông đã trải nghiệm.
▪ Khi đang sống ở thành U-rơ, Đức Chúa Trời bảo Áp-ra-ham rời quê hương để đến một nơi ngài sẽ chỉ cho ông. Dù Áp-ra-ham và Sa-ra không biết hết mọi chi tiết như đi đâu hay tại sao Đức Chúa Trời bảo họ phải đi, họ đều vâng lời. Sau đó, Áp-ra-ham và Sa-ra sống trong lều như những người tạm trú trong suốt quãng đời còn lại ở phần đất Ca-na-an.—Công vụ 7:2, 3; Hê-bơ-rơ 11:8, 9, 13.
▪ Khi Áp-ra-ham và Sa-ra chưa có con, Đức Giê-hô-va hứa rằng ngài sẽ làm con cháu ông thành một dân lớn. Đức Giê-hô-va cũng nói các chi tộc trên thế gian sẽ nhờ ông mà được phước (Sáng-thế Ký 11:30; 12:1-3). Sau đó, Đức Giê-hô-va khẳng định lại lời hứa ấy. Ngài bảo rằng con cháu của Áp-ra-ham sẽ nhiều như sao trên trời.—Sáng-thế Ký 15:5, 6.
▪ Lúc Áp-ra-ham 99 tuổi và Sa-ra gần 90 tuổi, Đức Giê-hô-va hứa họ sẽ có một con trai. Theo quan điểm của con người, điều này không thể nào xảy ra được. Tuy nhiên không lâu sau, Áp-ra-ham và Sa-ra nhận thấy chẳng có gì “Đức Giê-hô-va làm không được” (Sáng-thế Ký 18:14). Một năm sau, khi Áp-ra-ham 100 tuổi, ông có con và đặt tên là Y-sác (Sáng-thế Ký 17:21; 21:1-5). Đức Chúa Trời hứa là qua Y-sác, nhân loại sẽ được nhiều ân phước.
▪ Nhiều năm sau, Đức Giê-hô-va bảo Áp-ra-ham làm một điều lạ lùng: Ngài bảo ông dâng người con yêu dấu là Y-sác làm vật tế lễ, dù lúc đó chàng trai Y-sác chưa lập gia đìnhc. Việc sắp mất con hẳn khiến Áp-ra-ham đau lòng nhưng ông sẵn sàng vâng theo những gì Đức Giê-hô-va đòi hỏi, đó là dâng Y-sác làm vật tế lễ. Áp-ra-ham tin chắc rằng nếu cần, Đức Chúa Trời sẽ làm cho Y-sác sống lại để thực hiện lời ngài hứa (Hê-bơ-rơ 11:19). Trong thời khắc Áp-ra-ham toan dâng con mình, Đức Chúa Trời can thiệp và giải cứu Y-sác. Ngài khen Áp-ra-ham đã tuyệt đối vâng lời ngài. Sau đó, Đức Giê-hô-va lặp lại lời ngài đã hứa với ông.—Sáng-thế Ký 22:1-18.
▪ Áp-ra-ham qua đời lúc 175 tuổi. Kinh Thánh nói ông “tuổi cao tác lớn” và “đã thỏa về đời mình” (Sáng-thế Ký 25:7, 8). Vì thế, Áp-ra-ham thấy một lời hứa khác của Đức Chúa Trời đã được ứng nghiệm, đó là ông sống rất thọ, hạnh phúc và rồi thanh thản qua đời.—Sáng-thế Ký 15:15.
Di sản
Áp-ra-ham không chỉ là một nhân vật lịch sử hoặc tôn giáo thời xa xưa. Cho đến thời nay, ông vẫn là một gương mẫu xuất sắc để chúng ta noi theo (Hê-bơ-rơ 11:8-10, 17-19). Chúng ta hãy xem bốn đặc tính mà ông đã thể hiện. Chúng ta sẽ bắt đầu với đặc tính nổi bật nhất của ông, đó là đức tin.
[Chú thích]
a Lúc đầu, Áp-ra-ham được biết đến với tên Áp-ram và vợ là Sa-rai. Sau đó, Đức Chúa Trời đổi tên Áp-ram thành Áp-ra-ham, nghĩa là “cha của nhiều dân tộc”. Còn vợ ông được đổi tên từ Sa-rai thành Sa-ra, nghĩa là “công chúa” (Sáng-thế Ký 17:5, 15). Trong loạt bài này, chúng ta sẽ gọi họ là Áp-ra-ham và Sa-ra.
b Giê-hô-va là danh Đức Chúa Trời được tiết lộ trong Kinh Thánh.
c Xin xem bài “Câu hỏi độc giả—Tại sao Đức Chúa Trời bảo Áp-ra-ham dâng con mình làm vật tế lễ?” nơi trang 25 của tạp chí này.
[Khung nơi trang 4]
Nhân vật quan trọng trong lịch sử Kinh Thánh
Trong mười chương đầu, sách Sáng-thế Ký tường thuật về cuộc đời của vài người đàn ông trung thành, trong đó có A-bên, Hê-nóc và Nô-ê. Tuy nhiên, gần 15 chương kế tiếp, Kinh Thánh kể về đời sống của một người, đó là Áp-ra-ham.
Hơn nữa, lần đầu tiên Kinh Thánh đề cập đến một số khái niệm quan trọng đều có liên hệ với Áp-ra-ham. Chẳng hạn, trong cuộc đời của Áp-ra-ham, chúng ta thấy:
▪ lần đầu tiên nói Đức Chúa Trời là cái thuẫn, tức là Đấng Bảo Vệ các tôi tớ ngài.—Sáng-thế Ký 15:1; xem Phục-truyền Luật-lệ Ký 33:29; Thi-thiên 115:9; Châm-ngôn 30:5.
▪ lần đầu tiên đề cập đến việc tin Đức Chúa Trời.—Sáng-thế Ký 15:6.
▪ lần đầu tiên xuất hiện chữ tiên tri.—Sáng-thế Ký 20:7.
▪ lần đầu tiên nói đến tình yêu thương của cha mẹ.—Sáng-thế Ký 22:2.